Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con gái không được nói tục.” Tần Diệm mở miệng, Nghiêm Vi mím môi, hừ một tiếng thật to, sau đó cúp điện thoại.

Chạng vạng, Nghiêm Vi nhận được điện thoại của Ninh Kỳ Kỳ.

Vội vàng đến Shadow, Nghiêm Vi thấy Ninh Kỳ Kỳ đang đứng đợi mình ở cửa.

“Kỳ Kỳ, có chuyện gì vậy, sao lại gọi mình đến đây gấp thế.”

Nghiêm Vi vừa đến, Ninh Kỳ Kỳ liền khoác lấy tay cô. Hai người vui vẻ đi vào phòng bao, chưa đến mười phút, trong phòng bao đã đầy người, đều là đàn ông. Kiểu mạnh mẽ này, kiểu đô con này, kiểu dịu dàng, tiểu chó săn, cún con, loại nào cũng có.

Nghiêm Vi ngơ ngẩn nhìn Ninh Kỳ Kỳ, Ninh Kỳ Kỳ vỗ vỗ bả vai cô: “Thấy cậu sắp bước vào cung điện hôn nhân, nên giờ mình giúp cậu xõa lần cuối, nếu không, sau này chẳng còn cơ hội nữa đâu.”

Nghiêm Vi rùng mình, nhớ đến khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng kia của Tần Diệm, thấy lời Ninh Kỳ Kỳ nói cũng đúng.

Vậy nên, cô quyết tâm, chỉ vào một người, hai người, ba người, bốn người, để họ ở lại, còn lại đều đuổi ra ngoài.

“Lúc này mới gọi là trăm hoa đua nở.”

“Giờ chắc cậu hiểu được cảm giác của mấy vị hoàng đế thời cổ đại rồi chứ hả.” Ninh Kỳ Kỳ cười hắc hắc, đưa rượu cho Nghiêm Vi. Vừa mới lơ đãng liếc mắt ra cửa, ly rượu trong tay cô ấy đã run lên, rơi xuống đất. Nghiêm Vi nghe tiếng nhìn theo, thấy Ninh Chính và Tần Diệm đang đứng ở cửa.

“Hiểu được cảm giác của hoàng đế thời cổ đại?”

“Trăm hoa đua nở trăm nhà đua tiếng sao, hửm?”

Một trước một sau, Ninh Chính và Tần Diệm lần lượt lên tiếng. Ninh Kỳ Kỳ và Nghiêm Vi liếc mắt nhìn nhau, đcm, sao hai người đàn ông này lại ở chung một chỗ vậy.

Ninh Chính và Tần Diệm một trước một sau đi đến, bốn tên trai bao kia vừa thấy ánh mắt hai người quét qua thì lập tức chạy ra ngoài.

“Đi ra ngoài uống rượu?” Ninh Chính nhìn về phía Ninh Kỳ Kỳ, cô ấy lập tức trở nên ngoan ngoãn như một con thỏ nhỏ. Tình thế của cô ấy nước sôi lửa bỏng, Nghiêm Vi bên này cũng không tốt đẹp gì.

“Lừa anh đi tìm thằng khác sao?” Tần Diệm ngồi xuống bên cạnh Nghiêm Vi. Nghiêm Vi có thể cảm nhận được khí lạnh từ người đàn ông bao khắp cơ thể mình, cô chớp chớp mắt, đầu lắc như trống bỏi.

“Sao có thể, tôi mà là loại người này sao?” Nghiêm Vi phủ định như đúng rồi.

“Mấy người đó là do em gọi tới?” Ninh Chính liếc mắt nhìn Ninh Kỳ Kỳ, ngón tay thon dài nắm lấy cằm cô ấy, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Sao có thể, bọn em cũng không biết là mấy người đó vào đây bằng cách nào, không tin anh cứ tìm đại một người nào đó hỏi đi.” Ninh Kỳ Kỳ cúi đầu như một con chim cút, giữ chặt tay Ninh Chính một cách vô cùng đáng thương, khẽ lắc tay anh.

“Em thề đó.”

“Tôi cũng thề.” Nghiêm Vi giơ tay lên thề với Tần Diệm, đối mặt với một Tần Diệm như vậy, cô không biết phải làm sao.

“A.” Nghiêm Vi kêu lên một tiếng, Tần Diệm chặn ngang người cô, bế lên, đi ra khỏi phòng bao.

Tần Diệm im lặng suốt quãng đường về nhà, khí lạnh trên người cũng chưa từng biến mất, Nghiêm Vi chậm rì rì giơ tay lên, rụt rè chọc chọc anh, anh cũng không hề phản ứng.

Mãi cho đến khi đến nơi, Tần Diệm bước xuống xe, Nghiêm Vi không biết làm sao, tự mình mở cửa chạy theo, duỗi tay nắm chặt lấy tay Tần Diệm, mười ngón tay đan chặt vào nhau: “Tần Diệm, tôi và Kỳ Kỳ thật sự không làm gì hết mà.”

“Phải nói là chưa kịp làm gì.” Tần Diệm bổ sung. Nghiêm Vi nhíu chặt mày, vặn vẹo tay, thú nhận: “Tần Diệm, Kỳ Kỳ biết chúng ta muốn kết hôn nên mới kéo tôi đến đó, nhưng chỉ là đi xem thôi, tôi cũng sẽ không làm gì cả.”

“Chú tin tôi đi được không.” Nháy mắt khi nói ra những lời này, Nghiêm Vi hơi ngơ ngẩn, tại sao cô lại muốn Tần Diệm tin cô? Tại sao cô lại khẩn trương như vậy, sợ tần Diệm hiểu lầm mình, nên không ngừng giải thích? Nghiêm Vi vô cùng hoảng hối, rũ đầu ngẩn người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận