Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Vi trừng Tần Diệm, nước mắt lưng tròng, nghĩ đến những việc anh làm với mình tối hôm qua, cả người đều nóng lên như phát sốt. Súc ruột, làm hoa huy*t còn chưa đủ, lại còn muốn làm lỗ sau. Cô bị Tần Diệm làm đến ngất đi, khoái cảm quá mãnh liệt, sướng đến nỗi cuộn tròn ngón chân.

“Xin lỗi, hôm qua anh có hơi quá, Vi Vi quá dâm đãng, anh nhịn không được.” Tần Diệm hôn Nghiêm Vi, sờ sờ bụng cô: “Đói bụng không, anh ôm em đi rửa mặt trước.”

“Không cần, em tự mình đi được.”

Nghiêm vi hất tay Tần Diệm ra, tự mình đứng lên, còn chưa đứng được, lại ngã ngồi xuống giường. Cây thuốc đang cắm trong hoa huy*t và lỗ hậu cũng vì động tác này của cô mà trượt vào càng sâu hơn, thọc đến vách trong. Nghiêm Vi thấp giọng rên một tiếng, Tần Diệm bế cô lên, tát một cái lên mông cô.

“Đã bảo để anh ôm rồi mà không nghe, em có đứng được đâu.”

Tần Diệm ôm Nghiêm Vi vào phòng tắm, đến nơi, Nghiêm Vi mới phát hiện toàn thân mình trần trụi, cặp vú lớn lắc qua lắc lại theo động tác di chuyển. Người đàn ông đang đứng phía sau cô thì như hổ như sói, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô. Nghiêm Vi lập tức che ngực lại, đá Tần Diệm một cái: “Anh đi ra ngoài, em tự rửa mặt.”

“Thật sự không cần anh giúp em sao?” Tần Diệm âm thầm nuốt nước bọt, Nghiêm Vi đẩy anh ra ngoài, đóng cửa phòng tắm lại.

Đồ dâm dục, lúc ngủ mà cũng không cho cô mặc quần áo, bảo sao lúc tỉnh dậy cô thấy là lạ, lạnh chết đi được. Đều tại Tần Diệm khiến cô hôn mê, nếu không thì tại sao cô lại không có chút phản ứng nào chứ.

Huhu, đều tại Tần Diệm, bây giờ cô không có chút cảm giác bài xích nào với việc ngủ khỏa thân hết.

Có khi lần sau tỉnh dậy thấy Tần Diệm đang làm mình cô cũng không phản đối gì luôn?

Tưởng tượng đến đó, Nghiêm Vi liền như một quả đào mật, toàn thân đều nhuốm một màu đỏ mê người.

Bước ra khỏi phòng tắm, Nghiêm Vi dùng tay đỡ tường, chân mềm nhũn suýt ngã trên mặt đất. Tần Diệm đang đứng bên ngoài vững vàng ôm lấy cô: “Lần sau không cho phép cậy mạnh nữa.”

Tần Diệm đẩy trán Nghiêm Vi, giúp cô thay váy, váy này là váy cao cổ, nếu không soi kĩ thì sẽ chẳng nhìn được cái gì. Sau khi chuẩn bị xong, Tần Diệm ôm cô xuống lầu, đồ ăn đã được làm sẵn, dọn lên trên bàn. Nghiêm Vi được anh ôm xuống lầu, có hơi ngại một chút, mặt đỏ rực lên, Tần Diệm nhân cơ hội hôn trộm một cái.

Ăn xong bữa sáng, anh đưa cô về chung cư.

Tần Diệm vừa đi, Nghiêm Vi lập tức thay váy bằng một bộ đồ ngủ đơn giản, không mặc áo ngực, lờ mờ có thể nhìn thấy được độ cong.

Điện thoại đặt trên bàn rung lên, Nghiêm Vi nghe máy: “Alo, anh hai, có chuyện gì vậy?”

“Vi Vi, sắp tới em chú ý nhé, có thể Tần Hằng sẽ đến quấy rầy em.”

Nghiêm Vi nhớ đến lời Tần Diệm nói, anh muốn cô về nhà họ Nghiêm cùng anh, lập tức hiểu rõ ý của Nghiêm Chỉ. Người nhà họ Nghiêm không bao giờ khoan hồng độ lương, trước đây vì Nghiêm Vi mặt dày bám lấy Tần Hằng nên Nghiêm gia mới tìm mọi cách để giúp đỡ anh ta, không hề động đến anh ta dù chỉ một chút, thế nên sau này Nghiêm gia mới có thể thê thảm thành như vậy.

Bây giờ, anh hai lại cố ý gọi điện đến dặn dò cô, vậy tức là Nghiêm gia đã động thủ.

“Anh hai, anh nói thật đi, mọi người làm chuyện gì rồi?”

“Vi Vi, em đã có Tần Diệm rồi, sẽ không còn vương vấn Tần Hằng nữa chứ?”

Nghiêm Chỉ nói, giọng điệu hơi gay gắt, Nghiêm Vi rống giận: “Anh hai, Tần Diệm mới đến nhà mình có một lần, anh liền thiên vị Tần Diệm lên tận trời rồi sao, anh khiến người em gái này quá thất vọng!”

“Ha ha ha, em gái anh đừng nóng giận, sau này em tuyệt đối không được thích Tần Hằng nữa nhé, cái thằng rác rưởi đó, trước kia bắt nạt Vi Vi nhà anh nhiều như vậy, anh phải cho nó nếm chút mùi vị bị cản đường, động tay động chân một chút mà thôi. Dù sao thì Vi Vi, nếu Tần Hằng đến tìm em, em nhất định phải vững tâm đó nhé, cái thằng cặn bã đó không xứng với em đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận