Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Vi vốn đã có một vẻ đẹp lạnh lùng, nay lại đi cùng Tần Diệm, hợp lại với nhau, quả thực không thể nào xứng đôi vừa lứa hơn nữa, còn chưa kể ánh mắt Tần Diệm nhìn về phía Nghiêm Vi chứa đầy sự yêu chiều và dịu dàng không thể che dấu, càng làm người ta lóa mắt hơn.

Hai người từ từ đi tới, ánh đèn lộng lẫy chiếu vào trên người Tần Diệm và Nghiêm Vi, như thể hai người được sinh ra là để đứng dưới ánh đèn flash này, ai ai cũng không thể dời mắt.

Sau khi đi một vòng, Tần Diệm đưa Nghiêm Vi đến gặp ba mẹ. Ba mẹ Tần vừa nhìn thấy cô, chưa kịp nói gì thì ba mẹ của Tần Hằng đã lên tiếng trước: “Nghiêm Vi? Sao, sao cô lại đi cùng Tần Diệm?”

Khác với sự khiếp sợ của hai người họ, ông bà Tần lại bình tĩnh vô cùng, tính tình của Tần Diệm, hai ông bà rất rõ, nếu không quyết định thì sẽ không công khai như thế này, có lẽ, anh đã tìm được tình yêu đích thực.

Vốn tưởng rằng cả đời này con trai mình sẽ độc thân, nào ngờ một cô gái như Nghiêm Vi lại xuất hiện. Thật ra Nghiêm Vi khá hoạt bát, vừa vặn bổ sung cho một người trầm mặc ít nói như Tần Diệm, tuy rằng có thể khiến người ta đồn đãi là chú út đi cướp phụ nữ của cháu trai, nhưng Tần Hằng không thích Nghiêm Vi, vậy thì cũng không coi như là cướp.

“Anh hai, chị dâu, giới thiệu một chút, đây là vị hôn thê của em – Nghiêm Vi.” Tần Diệm tay đan tay với Nghiêm Vi: “Vi Vi, gọi anh hai chị dâu đi.”

Nghiêm Vi hơi ngại ngùng, đỏ mặt trừng mắt liếc Tần Diệm một cái, vào trong mắt ba mẹ Tần Hằng thì chính là hai người họ đang liếc mắt đưa tình.

“Ba mẹ.”

“Anh hai, chị dâu.”

Gọi xong, hai tai Nghiêm Vi cũng đỏ lên.

Ông Tần gọi Tần Diệm đến nói chuyện, anh bảo cô ngoan ngoãn ngồi yên chờ mình.

Người vừa đi, mẹ của Tần Hằng liền tìm tới, chỉ trích Nghiêm Vi: “Nghiêm Vi, không ngờ được cô là cái loại phụ nữ đê tiện như vậy, lúc trước đeo bám Tần Hằng nhà tôi chặt thế mà, nói cái gì mà không phải nó thì không gả, bây giờ mới được bao lâu, cô đã bò lên giường của Tần Diệm rồi, thế nào đây, cô muốn quậy nhà họ Tần đến long trời lở đất cô mới vừa lòng sao?”

Nghiêm Vi mỉm cười, tay chống cằm: “Chị dâu, chị nói vậy là không đúng rồi, ai mà chẳng có một thời trẻ trâu hở chị? Thế nào, Tần Hằng từ chối em như vậy, em lại phải theo đuổi tiếp sao? Hơn nữa, mấy năm gần đây, một mặt thì Tần Hằng từ chối em, nói như thật, nhưng vẫn dựa vào nhà họ Nghiêm bọn em, rồi đối xử với em chẳng ra gì cả, anh ta làm dáng rất giỏi đấy?”

“Thật sự nghĩ rằng trên đời này chỉ có mỗi Tần Hằng là đàn ông sao, vì một cái cây lệch tán như anh ta, em đây phải từ bỏ mọi thứ à?” Nghiêm Vi nói vô cùng có lý, mẹ Tần Hằng cứng họng: “Vậy thì cô cũng không thể ra tay với Tần Diệm được, đó là chú út của Tần Hằng.”

“Không phải là em ra tay với Tần Diệm.” Ngón tay Nghiêm Vi gõ nhịp trên bàn, nở nụ cười: “Chính xác thì là Tần Diệm ra tay với em mới đúng.”

“Chị dâu, em hơi đói bụng, không tán gẫu với chị nữa, đương nhiên, nếu chị không vừa mắt em, chị có thể không đến dự hôn lễ của em và Tần Diệm.” Nghiêm Vi nhấc tay, chiếc nhẫn trên ngón áp út vô cùng chói mắt. Mẹ Tần Hằng cứng người, chiếc nhẫn này, tại sao lại ở trên tay Nghiêm Vi, chẳng lẽ chú út thật sự nghiêm túc sao?

Dạo trước, Tần Diệm đã mua đấu giá một đôi nhẫn, trị giá 3000 vạn[1], toàn thế giới chỉ có một đôi, vốn tưởng rằng Tần Diệm mua để làm quà cho ai đó, không nghĩ tới anh lại mua cho mình.

[1] 3000 vạn tệ = 102 tỉ VNĐ (mất 5 phút đồng hồ tính hic rớt nước mắt)

Cũng không thể trách mẹ Tần Hằng lại nghĩ như vậy, thật sự là hơn ba mươi năm qua Tần Diệm chưa hề có ai bên người. Anh thích đàn ông cũng được, phụ nữ cũng được, nhưng không ngờ cuối cùng đó là người thường xuyên đến biệt thự nhà họ Tần – Nghiêm Vi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận