Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vi Vi, anh không có bạch nguyệt quang mà. Tình yêu của anh rất đơn giản, đã thừa nhận yêu một người nào đó thì chính là cả đời, nếu anh không đợi được người mà anh muốn, anh tình nguyện độc thân một mình còn hơn.” Tần Diệm hôn sạch những giọt nước mắt trên mặt Nghiêm Vi.

“Anh thừa nhận, lúc đầu thấy em đeo bám Tần Hằng như vậy rất không có tự trọng. Anh cảm thấy giữa nam và nữ, khi ở bên nhau nên ngang hàng và bình đẳng. Nhưng rồi đêm đó, sau khi em ngất xỉu rồi lại đứng dậy một lần nữa đi đến chỗ anh, anh lại dao động, rõ ràng đó vẫn là em, nhưng anh lại không kiềm chế được dục vọng trong cơ thể mình, như thể em là người nào đó mà anh đã đợi rất lâu vậy. Giây phút đó anh đã biết, anh muốn em.”

“Thật sao, Tần Diệm, đừng nói là vì muốn dỗ dành nên anh bịa chuyện gạt em nhé?” Tiếng khóc của Nghiêm Vi dần nhỏ đi, nhưng vẫn thút tha thút thít như cũ, hơi nghẹn ngào. Tần Diệm ngậm lấy môi cô, khẽ cắn: “Không, tất cả những lời hôm nay đều là tiếng lòng của anh.”

“Có lẽ kiếp trước giữa hai chúng ta đã có rất nhiều tiếc nuối, vậy nên đời này vận mệnh mới đưa em đến bên anh.”

Xe hơi tiến vào biệt thự, Tần Diệm mở cửa xe, ôm Nghiêm Vi ra ngoài. Tài xế lái xe đi, Tần Diệm ôm Nghiêm Vi đẩy cửa đi vào biệt thự.

Nháy mắt khi bước vào, Nghiêm Vi liền bị lóa mắt. Mùi thơm của hoa hồng thoang thoảng khắp nơi, ánh đèn, bong bóng, ruy-băng, nến… Tất cả những thứ này hợp lại tạo thành một khung cảnh xa hoa lộng lẫy. Đúng lúc này, một tiếng “bùm” lớn vang lên, pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đêm bên ngoài, xếp thành năm chữ “Nghiêm Vi, lấy anh nhé?”. Nghiêm Vi rơm rớm nước mắt.

Tần Diệm nửa quỳ trên mặt đất, thành kính hôn lên đầu ngón tay cô: “Nghiêm Vi, em có bằng lòng lấy anh không?”

Nghiêm Vi nghẹn ngào, sờ hàng nước mắt đang chảy dài hai bên má: “Em bằng lòng.”

“Vậy thì chúng ta đi đăng ký kết hôn ngay bây giờ.” Tần Diệm bế Nghiêm Vi lên, vui sướng như một đứa trẻ được kẹo, ôm cô xoay vòng vòng. Nghiêm Vi giận dỗi liếc mắt nhìn anh một cái: “Bây giờ Cục Dân Chính không còn làm việc nữa đâu, buổi sáng ngày mai hẵng đi.”

“Ừm.” Tần Diệm đồng ý, tay Nghiêm Vi đặt trên bả vai anh, cụp mắt. Tần Diệm ngậm lấy ngón tay cô một cách vô cùng mập mờ, ướt át, sắc tình, dâm mỹ.

Dục vọng trong ánh mắt của người đàn ông quá mức mãnh liệt, trái tim cô run lên, phía dưới dần trở nên ẩm ướt. Tần Diệm hiểu rất rõ thân thể cô, thứ căng phồng dưới thân ghé sát vào bụng Nghiêm Vi, nhẹ nhàng cọ xát: “Vi Vi, em ướt rồi.”

“Tần Diệm, đừng ở chỗ này mà.” Váy bị anh vén lên, ngón tay luồn vào, quần lót bị kéo xuống. Tần Diệm cắm ngón tay vào trong cái lỗ ướt át của cô, tiếng nước phụt phụt vang lên. Anh kéo váy cô xuống, để lộ cặp vú trắng nõn nà. Tần Diệm ngậm lấy núm vú, lúc thì cắn lúc lại đánh lưỡi vòng quanh.

“Ưm, anh nhẹ chút đi, bên này cũng muốn nữa.” Nghiêm Vi mở miệng làm nũng, điều này càng khiến Tần Diệm hứng hơn. Anh dứt khoát bế cô lên, đặt cô xuống sofa, sau đó cởi chiếc váy gây vướng bận ra hoàn toàn, ngón tay ướt đẫm bôi d*m thủy lên vú Nghiêm Vi.

“Vi Vi, núm vú của em cứng lên rồi, phía trên không biết là d*m thủy của em hay là nước bọt của anh nữa.” Tần Diệm nắm lấy ngực cô, ép sát hai bên ngực vào nhau, ngậm hai núm vú vào cùng một lúc, hệt như trẻ con đang bú sữa vậy, khiến khoái cảm của Nghiêm Vi càng mãnh liệt hơn.

Kích thích dữ dội đánh úp đến, hoa huy*t của cô phun nước, khiến đũng quần Tần Diệm ướt đẫm. Tần Diệm kéo khóa quần xuống, thả thứ to lớn kia ra, chà xát hoa huy*t, cọ qua miệng huyệt nhưng lại không đi vào. Cùng lúc đó, anh cởi áo mình ra, để lộ cơ ngực gợi cảm. Nghiêm Vi bị sắc đẹp làm mụ mị đầu óc, cắn lấy núm vú người đàn ông, cảm nhận được người đàn ông đang căng cứng, cô càng liếm hăng say hơn nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận