Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tông Tầm có chút nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống đầu vai của mình, trên màn hình chói mắt cô đang đem tay thả trên người mình, ai cũng không biết, ngoại trừ hai người bọn họ.

Bàn tay trắng nõn, mảnh khảnh đưa lên tiến đến gần khuôn mặt anh, ngay sau đó hắn cảm giác được tay cô tại trên mặt mình bóp đến mấy lần.

Khuôn mặt tê liệt bị chính mình bóp chết, Nguyên Thanh cười vui vẻ ở sau lưng anh,”Em thế nào không tránh?”

“Lười.” Tông Tầm tiếp tục mặt đơ, nhìn cô tiếp tục đặt tay lên vai mình, không có ý định đặt nó xuống.

Cái kia Tần Nhu muốn bóp anh tại sao lại tránh đi, Nguyên Thanh không hỏi, chỉ là an tĩnh nghịch cổ áo sơ mi trắng của anh, nhìn ngón tay đeo nhẫn màu bạc của anh trượt trên màn hình.

Rõ ràng hai người không quen, thế nào đột nhiên tựa như là quen biết thật lâu, Nguyên Thanh cảm thấy thần kỳ vừa thích ý, ngoài miệng lại nhịn không được lời nói ác độc: “Em thật là nhàm chán, quá yên lặng.”

“Ừm.” Tông Tầm nghe cô nói sau đó đưa tay đem tay của cô từ trên người chính mình thả xuống.

“Hừ.” Nguyên Thanh lười nhác cùng anh so đo, đánh giá quần áo của anh, “Tại sao khi ở nhà, em vẫn mặc áo sơ mi trắng?”

“Chờ một chút ra ngoài.”

Nguyên Thanh nói đùa, “Hẹn hò với một cô gái nhỏ? ”

Tông Tầm không nói chuyện, chỉ là nhìn chăm chú lên cô, cô đến gần giá sách.

Nguyên Thanh nhìn một chút giá sách hàng thứ nhất là rất nhiều tạp chí, ngày tháng trên gáy sách có cảm giác quen thuộc, cô chớp mắt suy nghĩ.

“Cô nên đi.”Tông Tầm không biết từ khi nào đã đứng sau lưng cô.

Nguyên Thanh đứng lên, ghét bỏ mà nhìn xem anh: “Quả nhiên không thú vị, vẫn thích đuổi khách.”

Tông Tầm nhìn qua cô, rõ ràng không muốn để cho cô ở chỗ này làm phiền.

“Tốt a tốt a.” Nguyên Thanh chậm rãi hướng phòng bếp đi tới, bưng đĩa cơm đi ra, cô cuối cùng nhớ tới những cái tạp chí kia vì sao lại quen thuộc.

Tông Tầm đi theo cô phía sau đưa đến cửa ra vào.

Nguyên Thanh đột nhiên dừng lại quay người ngẩng đầu nhìn, ánh mắt của anh tựa như là không thấy vũ trụ, rất muốn xem bức màn đen bị xé ra như thế nào.

Cô môi đỏ khẽ mở, không đầu không đuôi hỏi anh: “Chị cho em ăn ngon, em có cân nhắc báo đáp một chút không?”

Tông Tầm vô ý thức nhíu mày cúi đầu nhìn qua cô, muốn biết cô muốn làm gì, chỉ thấy cô ánh mắt sáng rực, trong lúc cười mang theo một chút mục đích.

Nhìn nhau một hồi, Nguyên Thanh trải qua nhiều cuộc đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cố gắng tránh né sự nghiêm túc, nhẹ giọng nói:”Nói đùa, ha ha.”

Tông Tầm bối rối nheo mắt, cảm thấy chán nản mà nhìn cô quay lại đi mở khóa cửa nhà mình.

Lúc Nguyên Thanh trở về nhà, vừa rồi suy nghĩ của chính mình hoảng sợ, quá kích thích, cô vừa rồi thế mà vừa rồi còn muốn anh hôn chính mình, bản thân là người trưởng thành nên cô đã kiềm chế lại.

Còn có dãy tạp chí trên giá sách của anh, sở dĩ cô quen thuộc với nó là vì những quyển tạp chí đó đều là cô…

Thời gian đã không còn sớm, Nguyên Thanh đưa một đám người Tần Nhu ra ngoài, vừa vặn phía đối diện Tông Tầm cũng mở cửa dự định ra ngoài, anh nhìn thấy Tần Nhu và một số người rồi đứng im bất động bên cửa.

“Cậu cũng đừng xuống lầu, mau trở về đi A Thanh ~” Tần Nhu một bên ôm bên người bằng hữu một bên nháy mắt ra hiệu tạm biệt, ánh mắt vụиɠ ŧяộʍ xoay tròn giữa Tông Tầm và Nguyên Thanh, quả thật là bộ dạng bà tám không chê truyện lớn.

Nguyên Thanh liếc mắt, thầm nhắc nhở: “Nhìn cái gì? Nhìn đường đi, về nghỉ ngơi đi.”

Chờ Tần Nhu cùng đoàn người biến mất ở cầu thang lầu 3, Nguyên Thanh mới đem ánh mắt phóng tới chỗ Tông Tầm, cô dựa vào trên khung cửa, ánh mắt trêu chọc: “Tiểu chủ thuê nhà hẹn hò đi?”

Tông Tầm đem điện thoại nhét vào túi quần sau, liếc mắt nhìn bóng dáng thướt tha kia “Uống rượu.”

Nguyên Thanh nghe nói nhíu nhíu mày, “Ngày mai thứ hai ài, bây giờ mười giờ hơn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận