Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rất chuẩn.” Tông Tầm cúi đầu sửa sang lại một chút cổ áo, giương mắt ở giữa nhìn lướt qua hai chân trần chuồng của cô, vạt áo gió che đi hơn nửa đùi cô rồi.

“Tương lai, cố gắng đừng ra ngoài uống rượu muộn như vậy, và chăm chỉ học hành.” Nguyên thanh vừa lái xe vừa nhắc nhở người bên cạnh.

“Đứng thứ nhất toàn trường.” Tông Tầm không đầu không đuôi trả lời một câu.

“Hả?” Viên Thanh sững sờ trước những gì anh nói, sau khi phản ứng lại, “Em bây giờ đứng đầu toàn trường?”

“Ừm” Tông Tầm lười biếng dựa vào cửa xe đáp lời.

“Lợi hại như thế ah…” Nguyên Thanh lúng túng mím môi một cái, lựa chọn cách im lặng, chăm chú lái xe.

Khi đỗ xe ở dưới lầu, Nguyên Thanh rút chìa khoá xe ra, quay đầu nhìn bên phải có người rầm rì chưa muốn xuống xe, hắn vẫn là lười biếng dựa vào, mắt say lờ đờ mông lung buông thõng.

Trong xe mờ mịt, Nguyên Thanh thấy không rõ anh đang nhìn chỗ nào ngây người.

“Uống rượu uống choáng váng sao? Xuống xe a?”

Tông Tầm nghe tiếng chậm rãi tháo ra dây an toàn, cúi đầu ở giữa làm bộ lơ đãng hỏi: “Hôm nay lại muốn vào nhà tôi để báo đáp gì?”

Dây an toàn được cởi ra, đôi mắt đen láy của anh như vòng xoáy quyến rũ, đóng băng trên khuôn mặt say sưa của Nguyên Thanh.

“Không có a, chị nói đùa.” Nguyên Thanh sững sờ, trong nháy mắt nhịp tim như sấm.

“Tôi cảm thấy chị cũng không phải là nói đùa.” Tông Tầm mang theo hơi thở say rượu từ từ đến gần Nguyên Thanh, cánh tay vững chắc chống giữa ghế của hai người.

Nguyên Thanh tức giận cảnh cáo anh: “Đừng gọi chị là chị nữa! Nhìn chị già lắm rồi …”

“Tốt, không gọi… Hiện tại nói cho em, muốn cái gì?” Tông Tầm có chút nghiêm túc nhìn xem cô, nhìn xem khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chậm rãi biến đỏ.

Nguyên Thanh lại kìm lòng không nổi nũng nịu, cô đưa tay đẩy mặt Tông Tầm, ngữ khí hờn dỗi, “Làm gì dựa vào chị gần như thế…”

Tông Tầm bắt được tay của cô đặt tới trên vai mình, “Nói hay không?”

Nguyên Thanh mặt đỏ nhịp tim, tay nhỏ bất an lôi kéo cổ áo anh: “Muốn cho em hôn chị một cái làm quà báo đáp á! Hừ! Em thật…”

Còn chưa nói xong, Nguyên Thanh liền thấy xương quai xanh gợi cảm của Tông Tầm phóng đại tới trước mắt mình, trên mặt trong nháy mắt cảm nhận được một trận mềm mại ấm áp.

Chỉ trong vài giây, giống như một con bướm ở lại một lúc, rung cánh và bay đi.

Hơi nóng từ cổ áo khiến Tông Tầm chú ý tới, Nguyên Thanh mặt đỏ thấu, cô không tự giác cắn môi dưới, có chút khẩn trương trừng mắt nhìn.

Như thế ngượng ngùng sao? Tông Tầm tinh tế dò xét vẻ mặt luống cuống của cô, thân thể cách xa cô một chút, anh đem tiếng nói tận lực thả lỏng, “Chỉ là một cái báo đáp mà thôi, chị…”

Nhìn như không quan trọng để Nguyên Thanh căng cứng thần kinh trong nháy mắt trầm tĩnh lại, cô buông ra môi dưới, ngữ khí mềm mại làm chính mình đều giật mình, “Đừng gọi chị.”

Tông Tầm nhếch miệng, ánh mắt kéo theo sự trêu chọc.

Nguyên Thanh cuối cùng dám giương mắt nhìn anh, đối mặt trong nháy mắt hai người đều im lặng cười, cô muốn làm ra vẻ điêu luyện như khi đi diễn, lại phát hiện ở trước mặt anh kỹ xảo của cô tất cả đều biến mất.

Nếu như anh nãy giờ không nói gì, cô thật không biết nên xử lý tình trạng phát sinh như thế nào. Cô liền xem như là đơn thuần nhất báo đáp tốt lắm.

Tông Tầm dựa vào về ghế ngồi của mình, chậm ung dung giải thích: “Là cô một mực tự xưng chị.”

Nguyên Thanh nhếch miệng, lý lẽ hùng hồn nói: “Chị tự xưng chỉ là vì trêu chọc em là trẻ em… Nhưng là em gọi chị là chị, chị đã cảm thấy không thoải mái, em đem chị gọi già rồi.”

“Không gọi.” Tông Tầm khó được dịu dàng ngoan ngoãn.

“Ngoan.” Nguyên Thanh đưa tay nhéo nhéo mặt Tông Tầm.

Tông Tầm khóe miệng đi theo khẽ nhăn một cái, trong mắt tràn đầy bất đắc dĩ, “Có thể không bóp ?”

“Chị liền muốn bóp như thế đó?” Nguyên Thanh hung hăng nhìn anh chằm chằm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận