Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi đọc xong ba đề cùng với rượu, cầm điện thoại di động lên nhìn đồng hồ, đã đêm khuya 11:30, Tông Tầm không tự giác được mở ra giám sát.

Trên màn hình Nguyên Thanh đang nằm trên giường nhàn nhã chơi điện thoại, gian phòng chỉ có đầu giường một ánh đèn cam ấm áp lóe lên.

Nếu như cô an tĩnh như vậy ở trong phòng của anh liền tốt, Tông Tầm không có rời khỏi giám sát, mà đưa điện thoại lên trước mặt, trong màn hình Nguyên Thanh ngoan ngoãn nằm, anh cúi đầu tiếp tục học tập.

Thẳng đến khi trong màn hình đèn tắt, hình ảnh một vùng tăm tối, Tông Tầm uống xong ngụm rượu cuối cùng và đóng sách lại, anh cũng nên đi ngủ.

“Cái kia học sinh nữ nào gan to như vạy a…”

“Cmn, cái này là nữ ưu tú a…”

“#% …… & amp; *”

Sáng sớm Tông Tầm cùng Đường Viêm đi đến lầu dạy học, liền thấy một đám người vây quanh Long Hổ bảng thảo luận sôi nổi, có vẻ náo nhiệt.

“Gần đây không có cập nhật bảng xếp hạng, vây xung quanh đó làm gì?” Đường Viêm buồn bực đi nhanh mấy bước tiến lên nhìn tình huống.

Có mấy nữ sinh đã phát hiện Tông Tầm tới, dắt lấy người bên cạnh tránh ra con đường, chờ mong Tông Tầm phản ứng: “Tông Tầm tới…… Mau tránh ra để anh ấy nhìn xem… .”

“Cái nữ sinh kia bị bắt lại liền thảm rồi.”

“Oa ha ha, Tầm ca anh mau đến xem, có ý tứ!” Đường Viêm nhìn thấy tình trạng Long Hổ trên bảng, vội vàng nhìn có chút hả hê kêu Tông Tầm đến xem.

Tông Tầm tiến tới gần Long Hổ bảng nhìn, thì thấy ảnh chân dung của anh trên bảng thông báo có một vết son môi, hình dạng hoàn mỹ, một bên khóe miệng là nhẹ nhàng câu lên.

Cô khi đó là cười, Tông Tầm mặt không thay đổi quay đầu trở lại tiếp tục hướng phía trước lầu dạy học đi đến.

“Tông Tầm thế mà không có phản ứng, anh không phải hẳn là nên xé nó xuống sao?” Một cô gái trong góc ngạc nhiên thì thầm với người bên cạnh.

“Quá nhiều người thích,….em nhất thời không đoán ra ai làm.” Đường viêm một bên nói một mình một bên theo sát Tông Tầm phía trước, một giây sau liền đụng phải anh “Ai u, anh đột nhiên dừng lại làm gì?”

Tông Tầm đứng tại trước lầu trên bậc thang, xoay người quan sát Long Hổ bảng, lấy điện thoại cầm tay ra mở ra máy ảnh, một tay chấp nhất điều chỉnh tiêu điểm ảnh chân dung của mình chụp tấm hình.

Đường Viêm ở một bên làm bộ khinh thường trêu chọc: “Còn muốn lưu kỷ niệm a…”

“Ừm.” Tông Tầm trầm thấp lên tiếng, cất điện thoại đi vào lầu dạy học.

Tiểu hồ ly chính mình lộ ra cái đuôi muốn cho anh bắt được, như vậy, ban đêm gặp.

Hơn mười giờ đêm Tông Tầm tan học trở về, anh đứng tại cửa nhà Nguyên Thanh gõ một cái, chờ một hồi cũng không có người mở cửa, anh lấy điện thoại di động ra nhìn video theo dõi, phòng khách và phòng ngủ đen kịt một màu, cô không ở nhà.

Anh quay người dựa vào trên cửa nhà của cô, giơ điện thoại cao hơn mắt, khẽ ngẩng đầu nhìn ảnh chụp trên màn hình, bờ môi nhất câu, ngón cái chạm nhẹ một chút, hình ảnh tin nhắn gửi đi ra ngoài.

Cuộc gọi đến ngay mà không phải đợi lâu, Tông Tầm bảo trì tư thế ngửa đầu nghe điện thoại.

Nghe xong thanh âm bối cảnh chính là tại quán ăn đêm, tiếng người cùng tiếng ca huyên náo vô cùng, Nguyên Thanh thanh âm lười biếng, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Em thế nào lại thông minh như thế?”

“Là cô đần.” Trong hành lang đèn cảm ứng đã diệt, Tông Tầm ẩn trong bóng đêm.

“Em thế nào biết là chị…” Nguyên Thanh tựa ở quầy bar nhàn nhã nghịch tóc.

“Nhớ kỹ.” Tông Tầm tại não hải phác hoạ lấy hình môi của cô, tùy ý mà hỏi thăm: “Đại minh tinh đi quán ăn đêm không sợ bị chụp?”

Nguyên Thanh nghe cười khẽ, mây trôi nước chảy nói: “Chị chỉ là diễn viên, minh tinh cái gì không liên quan gì tới chị.”

“Ừm.” Tông Tầm trầm thấp lên tiếng, rồi mới hỏi: “Tôi đi đón ngươi?”

Nguyên Thanh có chút động tâm, nhưng vẫn là thanh tỉnh, “Vị thành niên không biết lái xe, đón như thế nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận