Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô lồn quá chặt, Tông Tầm ngậm lấy lỗ tai của cô, đầu lưỡi liếm láp vành tai non nớt thanh âm ngoan lệ: “Màng trinh là bị ai chọt rách…”

“Ừm… A… Là… Tự an ủi gậy…” Nguyên Thanh bị hắn va chạm đến nhánh hoa run rẩy.

“Thật tao… Mình phá thân…” Tông Tầm hung hăng thao lấy cô, tốc độ không thả chậm chút nào, mị thịt bị hắn làm được kéo ra tới lại đâm đi vào.

Nguyên Thanh mơ hồ không rõ phản bác hắn, “Ừm… Không phải tự an ủi gậy… Anh muốn em tìm nam nhân khác phá thân..?”

“Anh tại nhà em nhìn thấy thuốc tránh thai… Anh thật muốn đè lại em thao chết em…” Tông Tầm cắn răng, hoa tâm của cô một mực mút lấy quy đầu của hắn.

Nguyên Thanh miệng mở rộng thở dốc: “Không phải… Chỉ là chuẩn bị… Luôn có thời điểm sẽ bị thao…”

“Muốn được ai thao?” Tông Tầm nguy hiểm híp mắt.

“Bị anh thao… A…” Nguyên Thanh vừa nói xong cũng bị hắn hung hăng thao hoa tâm.

Tông Tầm không có nói nữa, vùi đầu vừa nhanh vừa độc thao huyệt dâm của cô, âm đạo bên trong nước càng ngày càng nhiều.

“Thật nhanh… Không chịu nổi… A… Muốn đi…” Nguyên Thanh mềm thân thể, bị hắn dùng sức chống đỡ trên cửa lặp đi lặp lại thao làm, bụng dưới chỗ sâu vừa đau lại trướng, chính giữa hoa tâm va chạm bên trong, cô kéo căng hai chân run rẩy đạt tới cao trào.

Mềm nát nóng ướt huyệt đạo trong nháy mắt gấp đến cực hạn, chăm chú bao lấy côn thịt, một cỗ nóng rực dâm thủy đánh vào trên quy đầu Tông Tầm rồi mới tràn ra khắp nơi đến thân gậy cùng mị nhục chi ở giữa.

Tông Tầm bị kích thích đến côn thịt nhảy một cái, khoái cảm từ xương đuôi một đường thoải mái đến đại não, hắn tiếp tục nhanh chóng chống đối trong cao triều tiểu huyệt, cuối cùng tinh lực buông lỏng, đối hoa tâm của cô bắn ra một cỗ nồng đậm tinh dịch, hắn vô ý thức híp mắt, tựa như thiên thần anh tuấn khuôn mặt cao cao nâng lên.

Nguyên Thanh hai mắt mông lung nhìn qua anh trong cao trào, đáy lòng run rẩy vừa ngứa vừa đau.

“Muốn đi đâu?”

Ngay khi Nguyên Thanh vừa ngồi dậy, chớp mắt, liền cảm nhận được phía sau có cái ôm nóng bỏng, giọng nói khàn khàn mơ hồ khi tỉnh lại.

Nguyên Thanh buông lỏng vai, để cho xương sống mình dán sát vào thân thể của anh.

“Đi công ty thảo luận về bộ phim với đạo diễn, bộ kia cha em khi còn sống còn chưa hoàn thành tác phẩm…”

Không chỉ là Tông Tầm biết, tất cả những người yêu điện ảnh đều biết rằng đạo diễn hàng đầu Trung Quốc Nguyên Chẩn đã mất sáu năm đang chuẩn bị cho bộ phim « sơn chi », thì đột ngột qua đời vào đêm khuya trước ngày khai mạc, đây được biết đến là một trong những sự kiện đáng tiếc nhất trong giới điện ảnh và kể cả trong giới văn học nghệ thuật.

Anh thấp giọng hỏi: “Ừm, nhân vật nữ chính là em đi.”

“Còn không có định, nhưng là nhân vật nữ chính em chắc chắn phải có được. . .” Nguyên Thanh trong mắt tràn đầy kiên định quang mang, “Ý nguyện xưa của cha em.”

“Nhất định là em.” Tông Tầm lấy môi đụng đụng gò má của cô

Nguyên Thanh xoay người lại, vòng tay ôm lấy cái cổ mảnh mai của anh,“Hôm nay thứ bảy anh sẽ ngủ tiếp chứ?”

Tông Tầm vùi vào cổ cô, nhắc nhở cô:“Cần phải nhìn thời gian.”

“Ừ. . Hẳn là chúng ta ngủ thật lâu?”

Tông Tầm ngửi mùi hương trên cơ thể cô, im lặng cười thầm, ” Chắc là sau 11 giờ rồi, tin chứ? ”

” A !!! ” Nguyên Thanh buông Tông Tầm ra tranh thủ thời gian leo đến tủ đầu giường cầm điện thoại nhìn, “A, thế mà 11 giờ 02! Trời ạ!”

Cô mảy may quên mình là mình đang trần như nhộng, Tông Tầm mắt đen nhắm lại, nhìn cô vểnh mông đưa lưng về phía mình, tròn trịa trắng nõn rất gợi cảm.

Thật sự là gợi cảm mê người, như thế nghĩ đến Tông Tầm trực tiếp duỗi ra một cái tay, ngón tay thon dài giữ lấy một bên mông của cô.

“A. . .” Nguyên Thanh bị động tác của hắn làm cho giật nảy mình, cô quay đầu trừng hắn, “Đừng nghịch, ta đi để Vệ Đạo dẫn bồ câu, ta muốn gọi…. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận