Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn anh dáng vẻ khó chịu, Nguyên Thanh còn muốn khen anh: “Là anh tri kỷ a, không phải Baidu.”

“Nhân lúc còn nóng.” Tông Tầm ra hiệu cô nhanh húp cháo.

“Ừm.” Nguyên Thanh dùng sức gật đầu chút, ngoan ngoãn húp cháo, trong miệng ngọt ngào ấm áp, làm dịu đi cơn đau và căng thẳng thần kinh do đau bụng kinh gây ra.

Cho cô uống xong cháo đánh răng xong, Tông Tầm đem cô thả lại trên giường, cởϊ áσ khoác đồng phục ra, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đứng đắn.

Nguyên Thanh lặng lẽ nhìn anh cởϊ qυầи áo, chỉ còn lại quần đùi đen và áo sơ mi trắng, mang vớ đen trên mắt cá chân tinh xảo, gấu áo rũ xuống tự nhiên che đi đũng quần, trông anh thật sự rất trẻ trung.

Anh đi tới, ngồi ở mép giường, sau đó nằm xuống bên cạnh Nguyên Thanh, ôm cô vào lòng, nhớ tới vừa rồi cô phàn nàn rằng eo của cô đặc biệt không thoải mái, bàn tay anh sờ đến eo cô, dùng bàn tay nhiệt độ cho nơi đó bớt đau.

“Anh thật tốt.” Nguyên Thanh mười phần lộ vẻ xúc động, cô đưa thay sờ sờ mặt anh nhẵn bóng.

“Tận lực.” Tông Tầm ôm sát cô.

Nguyên Thanh nghe nhịp tim ổn định của anh liền nói đùa: “Anh dám một câu vượt qua năm chữ sao? Trên giường nói nhiều…”

“Hừ.” Tông Tầm buồn bực cười nhẹ, bộ ngực rắn chắc có chút làm rung động tai của cô, “Vậy em thích anh khi đó nói nhiều sao?”

Nguyên Thanh cười ngọt ngào:“ Anh có tất cả những gì em thích. ”

“Cảm ơn.” Tông Tầm nói thầm, ngửi hương thơm của cô.

“Khác khí với em cái gì, chúng ta là ai.” Nguyên Thanh chính trực vỗ vỗ bờ vai thẳng tắp của anh.

“Anh thích em là chuyện của anh… Em thích anh, liền muốn cám ơn em.” Tông Tầm giai đoạn đầu cũng không nghĩ tới cô sẽ thích chính mình.

Nguyên Thanh đã không thể giải thích được khi nghe những lời của anh, anh thường thờ ơ và ủ rũ, đối với tình cảm lại mang theo ân cần cùng chân thành: “Chúng ta nên hạnh phúc với nhau.”

“Ừm.” Tông Tầm hôn lên trán của cô một cái.

Nguyên Thanh ngẩng đầu ánh mắt say đắm nhìn qua anh: “Anh hôm nay coi như là sủng em, sau này cũng sẽ tiếp tục sao?”

Chỉ thấy ánh mắt anh sâu thẳm nhưng trong suốt, ánh mắt đều tập trung vào mắt cô: “Ừ.”

Nguyên Thanh vốn cho là việc cô trở thành nữ chính của « sơn chi » là điều chắc chắn, nhưng cô không ngờ rằng khi cô thảo luận lại những vấn đề liên quan đến phim với đạo diễn, hắn đột nhiên nhắc tới sự xuất hiện của nhân vật nữ chính, hắn cần phải cân nhắc giữa cô ấy và một người phụ nữ lưu thông khác trước khi đưa ra quyết định.

Đi ra công ty, Nguyên Thanh trong lòng rất khó chịu, tiểu hoa đán hiện tại thực sự rất nổi tiếng, nhưng cùng bộ phim này nữ chính xác định căn bản không hợp, cô ấy không có kĩ năng diễn xuất. Cô không muốn để tâm huyết của cha mình bị lãng phí.

“Ong ong ong ——” túi điện thoại đang rung lên.

Nguyên Thanh lấy ra nhìn xem, là Tông Tầm.

“Sao vậy không ở nhà?”

Nghe xong lời nói của anh Nguyên Thanh mới ý thức tới hiện tại đã hơn mười giờ đêm, cô cúi đầu nhìn xem giày của mình, thấp giọng nói: “Em đi công ty, bây giờ đi về.”

“Ừm.”

Tông Tầm lên tiếng không có nói nữa, Nguyên Thanh trong lòng buồn phiền trong chốc lát bành trướng lên, bỗng cảm giác anh “Ừ” một cái nhạt nhẽo làm cô vô cùng bực bội.

“Ừm.” Nguyên Thanh dứt khoát trả lời một cái “Ừ”, tâm trạng của cô lặng đến đáy cốc, chỉ muốn nằm ngửa cự tuyệt giãy dụa, không muốn giống như bình thường giữ vững tinh thần đi đùa anh.

Đối với phản ứng của cô Tông Tầm nghĩ là có lẽ là cô quá mệt mỏi, anh nhắc nhở: “Trở về chú ý an toàn.”

“Ừm.” Nguyên Thanh tiếp tục lãnh đạm lên tiếng.

“Thôi, cúp máy.” Tông Tầm người đang dựa vào cửa của Nguyên Thanh xách theo túi sách đứng thẳng người.

“Ừm.”. Nguyên Thanh nhanh chóng lên tiếng rồi mới cúp điện thoại. Cô dùng sức nắm chặt tay lại thành quyền, khung cứng điện thoại cắm chặt vào tay cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận