Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong mắt Nguyên Thanh, sự bình tĩnh giả tạo của anh đã biến thành sự thờ ơ và bỏ mặc. Không sao đâu, Nguyên Thanh cảm thấy đáy lòng cô bị anh bỏ rơi, cô quay lưng về phía anh, cáu kỉnh nói: “Anh không cần mỗi ngày đến bên em tán gẫu, đưa đồ cho em nấu. .. Cứ tự nhiên đi, nếu em muốn làʍ ŧìиɦ thì sẽ đến gặp anh. ”

Du͙ƈ vọиɠ bình tĩnh hoàn toàn bị lời nói lạnh lùng của cô dập tắt, trong mắt Tông Tầm một thứ gì đó bắt đầu xuất hiện vết nứt, anh buông cô ra, giọng nói có chút khinh thường:” Em là nghĩ như thế.”

Không phải như vậy, Nguyên Thanh trong lòng nhất thời cảm thấy nhói đau, nhưng là không nhịn được tiếp tục châm chọc anh, cô rõ ràng trả lời : “Ừm” “Đúng”

Tông Tầm câu lên một bên khóe miệng, cười lạnh gật đầu “Được.”

Cục diện tồi tệ tới mức độ chẳng thể ngăn cản nữa, Nguyên thanh liền thuận theo sự tình nói tiếp tục, như có gai ở sau lưng thế nhưng cô vẫn như cũ mỉm cười hỏi: “Vậy anh bây giờ muốn làm sao?”

Tông Tầm lạnh a một tiếng. Thanh âm lạnh lùng khinh thường: “Không có tâm tình.”

Chưa từng bị anh đối đãi khinh thường như thế qua, Nguyên Thanh trong lòng không chỉ là phiền não, cô khó chịu trái tim thấy đau, dùng sức cắn răng thời điểm buông ra nói một câu: “Vậy anh có thể rời đi…”

Tông Tầm giận quá thành cười. Vô tình nhẹ giọng lên tiếng: “Được.”

Trái tim bị cô một mồi lửa thiêu đến thấy đau, phẫn nộ thất vọng cùng khó chịu trộn lẫn cùng một chỗ, Tông Tầm nắm tay thành quyền rồi buông ra, Không lưu luyến chút nào xoay người rời đi.

Một mực đưa lưng về phía anh Nguyên Thanh cắn chặt hàm răng. Đem hốc mắt nóng lên một lần lại một lần chua xót đều bị mình đè xuống, cô vô thức từa ở cái bàn bên cạnh phòng bếp, lồng ngực đau nhức.

Đi cũng tốt. Cô dễ dàng bực bội dễ dàng nổi nóng, kết thúc quan hệ sớm một chút. Vẫn là một mình cô độc tốt hơn, để những tiêu cực của cô ấy không dính dáng gì đến ai.

Nghĩ như vậy nhưng Nguyên Thanh vẫn không khỏi chờ đợi tin tức của anh, nằm trên giường nhìn điện thoại vô số lần, trong lòng mong ngóng anh tìm đến mình.

Thường ngày chỉ cần hai người không cùng qua đêm một chỗ, ban đêm thời điểm 11 rưỡi bọn họ đều sẽ phát tin ngủ ngon cho đối phương.

Hiện tại là 11 giờ 25 phút, Nguyên Thanh mở điện thoại lên, nặng nề chờ tin tức, đến nay vẫn chưa tìm lại chính mình.

Kết quả này chắc ai cũng đoán được, anh là một người lạnh lùng và kiêu hãnh, cô nói như vậy thì lòng kiêu hãnh của anh sẽ không cho phép anh đến tìm cô.

Nguyên Thanh hạ quyết tâm nếu không nhận được lời chúc ngủ ngon trước 11 giờ 31 phút, cô sẽ tắt điện thoại và đi ngủ ngay lập tức và không nghĩ về anh nữa.

Dày vò, chẳng còn tâm trạng để làm gì, đầu óc trống rỗng, chỉ biết chờ đợi.

11:29.

11 giờ 30 phút.

11:31.

Nguyên Thanh trong lòng chua xót mà nhìn thời gian trên màn hình điện thoại, đôi mắt đỏ hoe tuyệt vọng, nhăn mũi chua xót.

Muốn đợi thêm một phút, 11:32.

11 giờ 33 phút, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, tim Nguyên Thanh lệch một nhịp, cô nhanh chóng kiểm tra WeChat.

“Ngủ ngon.”. Tông Tầm phát.

Nguyên Thanh trong lòng vừa nóng vừa đau, cô tranh thủ thời gian cũng trả lời một cái :”Ngủ ngon.”

Đợi mấy giây, Tông Tầm trả lời: “Em chỉ là nhất thời phẫn nộ khó chịu, Bây giờ tôi đã tốt hơn. anh biết những gì em nói không phải thật sự. Đúng không?”

Nguyên Thanh bị anh làm cho vừa muốn khóc vừa muốn cười. Cô đau lòng che ngực, . Trong lòng tràn đầy đều là anh.

“Đúng.”

Tông Tầm. Em thật yêu anh.

Nguyên Thanh rất nhanh nhận được tin nhắn trả lời của Tông Tầm: “Em tối nay nói chuyện quá cực đoan, để cho anh nhất thời có chút tức giận.”

Nguyên Thanh mím môi, khéo léo xin lỗi: “Em sai rồi.”

Tông Tầm trả lời: “Ừm, ngoan.”

Bực bội và lo lắng trong lòng biến mất trong nháy mắt, có lẽ là bởi vì Tông Tầm bao dung, cũng có lẽ là tối nay xúc động xả hết ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận