Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hừ … nóng quá, tϊиɦ ɖϊƈh͙ của anh nóng quá …” Nguyên Thanh thả bàn tay đang kéo âm hộ của mình ra, đưa một cái lên miệng cắn chặt, âm hộ nhỏ vừa ngứa vừa nóng.

Anh bắn tϊиɦ ɖϊƈh͙ trắng đục đặc sệt lên đám lôиɠ ʍυ đen nhánh và tiểu huyệt đỏ mọng, bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến bộ phận sinh dục đau rát, anh đè hai bàn tay to lên cặp đùi đang run rẩy của cô, dùng sức đâm côn ŧɦịŧ vào tiểu huyệt.

Thật là tuyệt, Tông Tầm nhanh chóng đâm mạnh vào huyệt của cô, bên trong chặt chẽ nhiều chất lỏng mị thịt cuốn lấy eo anh run lên.

Nguyên Thanh ôm cổ của anh đã được như nguyện rêи ɾỉ, khóe miệng cong cong đắc ý lại lẳиɠ ɭơ.

Anh chẳng thể nào nhịn xuống không thao em đâu.!

Một buổi chiều cuối tuần, Nguyên Thanh đưa lưng về phía bàn đọc sách dạng chân ngồi trên đùi Tông tầm, đầu tựa ở trước ngực của anh thỏa mãn híp híp mắt:”Cảm giác chúng ta lúc trước cãi nhau khó chịu xong bây giờ tình cảm đã tốt hơn, , anh cảm thấy thế nào?”

“Ừm…” Tông Tầm lên tiếng, tròng mắt nhìn cô giống như mèo lười biếng, trên người mặc quần áo rộng thùng thình.

“Có phải hay không cảm thấy không thoải mái?” Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn anh cười.

Ánh mắt Tông Tầm sâu xa như một vùng vũ trụ, anh nghiêm túc nhìn gương mặt cô , từ từ nói: “Đừng có lại tới, đau.”

“Mặc dù đau, nhưng em cảm thấy nó sẽ làm chúng mình có cảm giác còn sống…Mặc dù đau, lúc ấy em lại còn cho rằng anh sẽ không rời đi thật.”

Nguyên Thanh nói xong chép miệng, đưa tay sờ lên mặt Tông Tầm, trong lòng lại dâng lên một cỗ nhiệt nóng.

Cô gái xinh đẹp trong mắt tràn đầy yêu thương, anh không thể nhìn không ra được, “Không đi, anh sẽ dung túng em.”

“Em sợ có một ngày anh sẽ thật sự giận em.” Nguyên Thanh cười nhíu mày, có chút sợ nói lời thật lòng.

“Sẽ không.” Tông Tầm đỡ gáy cô, ôm cô sát lại, “Trừ khi em chính miệng nói em không thích anh.”

Nguyên Thanh nghiêm túc ôm ngực đồng ý: “Tốt, vậy chúng ta nói xong, mặc kệ em như thế nào để cho anh khó chịu, chỉ cần em không nói em không thích anh, anh cũng sẽ không đi.”

Chỉ tưởng tượng cô nói không thích một chút liền đau lòng, Tông Tầm trầm mặc mấy giây, trả lời: “Được.”

“Hắc hắc.” Nguyên Thanh cười đến mức giống con tiểu hồ ly, bộ dạng như chiếm được tiện nghi.

Tông Tầm nhàn nhạt nhếch miệng, hai chân thon dài của cô tách ra để trên người anh, anh đưa tay sờ lên, cảm xúc nhẵn bóng dễ chịu.

Anh cảm giác được trong đùi có một luồng điện nhẹ, Nguyên Thanh nhịn xuống muốn tăng nhanh nhịp tim, đứng đắn nói: “Hôm nay không làm đi, ngày mai anh còn muốn đi học, sắp tới trường anh sẽ thi cuối kì đi.”

“Ừm.” Tông Tầm đáp lời, hai cánh tay lại theo đùi sờ lên cánh mông của cô, vững vàng nắm chặt mông thịt chắc nịch, cô chỉ mặc một chiếc qυầи ɭóŧ, quần áo trong vạt áo khó khăn lắm che khuất cái mông, hạ bộ của anh áp sát vào qυầи ɭóŧ của cô.

“Ngô…” Nguyên Thanh bị anh xoa không khỏi cắn môi dưới hừ ra âm thanh, “Vừa rồi em đã làm quá nhiều rồi, anh cứ tiếp tục đánh vào mông em…”

“Trừng phạt.” Tông Tầm tiếp tục ra sức nhào nặn mông cô, ai bảo cô vừa đi ra khỏi cửa liền có một đống chuyện xấu tuôn ra ngoài.

Nguyên Thanh mặt đỏ tim đập rụt lại huyệt, ngoài miệng nhịn không được trêu chọc anh: “Làm cho bây giờ anh khẽ chạm cái mông em em liền muốn ẩm ướt…”

“Bây giờ thế nào?” Tông Tầm nắm chặt mông thịt vừa bóp vừa kéo cả hai bên mông một lúc.

Đại âm thần bị anh đùa bỡn liền nhích tới nhích lui, bị kéo sang hai bên và trở lại hình dạng ban đầu, âm huyệt đang bị cọ sát vào đáy quần.

Nguyên Thanh lòng ngứa ngáy khó nhịn, phía dưới một mảnh trống rỗng, cô suy nghĩ giật giật cái mông, nhìn qua anh lạnh mặt: “Không biết.”

“Anh dùng tay đâm đi vào liền biết, muốn sao?” Tông Tầm môi mỏng dán chặt lấy lỗ tai của cô, hơi thở nóng rực lại thiếu nước.

Nghe âm thanh gợi cảm của anh, Nguyên Thanh cảm giác được đại âm thần bị anh kéo mở rộng sang hai bên, âm hộ trong nháy mắt lộ ra phun ra một ngụm dâʍ ŧɦủy̠, cô kẹp chặt âm thần, hô hấp có chút gấp rút, “Ướt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận