Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật ngoan.” Tông Tầm dùng tay nâng lên hạ thể sưng lớn va vào âm hộ của cô.

“Ừm…” Nguyên Thanh kêu nhỏ lên tiếng, thanh âm hàm chứa cảm giác đói khát trong thân thể.

“Không làm, dùng tay?” Tông Tầm nhớ kỹ lời cô vừa mới nói, có thể không làm, nhưng anh nghĩ là phải thoả mãn cô.

Nguyên Thanh thấy một tay anh đặt lên bầu ngực đầy đặn mà nhào nặn, ngón tay sạch sẽ thon dài không ngừng làm các động tác sắc tình, tiểu huyệt vì thế càng ướt không ngừng chảy nước, muốn ngón tay của anh, dứt khoát nói ra:”Muốn ngón tay bảo bối.”

“Ừm.” Tông Tầm nhìn cô mềm mại trong ngực mình, đầy vẻ quyến rũ, anh tiếp tục chơi với ngực của cô bằng một tay, tay kia rời khỏi mông chạm vào qυầи ɭóŧ của cô, một mảnh ướŧ áŧ, ngón giữa nhờ có dâʍ thuỷ nên thuận lợi đi vào, huyệt thịt trong nháy mắt thắt chặt không nhúc nhích, cắn chặt lấy ngón tay của anh.

“Ừm…” Nguyên Thanh híp mắt, nhẹ xoay cái mông phóng túng, “Ngón tay bảo bối chen vào, ân…”

Chỉ dùng tay đùa bỡn cô liền không nhịn được thô bạo, Tông Tầm đem ngón trỏ cũng thêm vào, trong huyệt mị thịt trơn ướt non mềm, anh dùng sức đâm vào, tốc độ càng lúc càng nhanh.

“A… Ân… ngón tay bảo bối thật thoải mái…” Nguyên Thanh đầu chăm chú chống đỡ lồng ngực của anh, thân thể sảng đến cong thành một đoàn.

Du͙ƈ vọиɠ của anh mặc dù không có được an ủi, nhưng khi nhìn thấy người mình thích bị chơi đến sảng khoái như thế, linh hồn củ anh cùng thân thể của cô đều hưng phấn.

Tốc độ thả chậm, Tông Tầm dùng ngón tay cái hoàn mỹ ấn lên huyệŧ của cô, ngón tay trọng huyệt thử tìm kiểm điểm G của cô, tuy không đủ chính xác nhưng gần như có thể kíƈɦ ŧɦíƈɦ phụ cận.

“A—-” Nguyên Thanh kêu lên một tiếng dài dâʍ đãиɠ, hai mắt bị hắn làm cho ẩm ướt, cảm giác được bên trong hoa huyệt và âm hạch rất rõ ràng, thân thể chua sót, thật muốn đi tiểu.

Tông Tầm tiếp tục động tác, mấy ngón tay nhanh chóng kíƈɦ ŧɦíƈɦ điểm mẫn cảm của cô, nhìn thân thể cô căng cứng rung nhẹ, cuối cùng co quắp trong ngực anh đạt tới cao trào, dâʍ thuỷ trong tiểu huyệt tràn ra dính đầy tay anh.

Nguyên Thanh nằm úp sấp trong lồng ngực của anh để bình tĩnh lại hơi thở gấp gáp, cảm giác được động tác đứng dậy nhặt giấy lên dọn dẹp.

Sau khi lau sạch sẽ, Tông Tầm thấy cô vẫn còn mê man, anh không nhịn được hôn lên trán cô, trầm giọng hỏi: “Ngốc à?

“Hắc hắc.” Nguyên Thanh cảm thấy được cái trán một mảnh ấm áp không khỏi cười ngây ngô, cánh tay ôm cổ của anh kéo xuống thấp không cho anh ngẩng đầu lên.

Đôi mi dày và mảnh của Tông Tầm rũ xuống theo, ánh mắt cô tập trung vào cái cổ gợi cảm cấm dục của anh, đây thực sự là một sự cám dỗ trần trụi, lưỡi của cô liếm nó một cách tham lam.

Tông Tầm mặc cô liếʍ ɭáρ lấy mình, động tác sắc tình lại nguy hiểm, anh không khỏi nuốt xuống một chút, hầu kết trên dưới di động.

Nguyên Thanh miệng nhỏ bắt đầu ở phía trên hút, hơi đau đau và ngứa, sau khi buông ra, buông ra thời điểm lưu lại một cái dấu đỏ, cô cười xấu xa đánh giá, hỏi: “Lưu lại dấu hôn làm sao đây?”

Thấy được sự hài lòng và ranh mãnh trong mắt của cô, Tông Tầm thấp giọng nói: “Không có việc gì.”

“Em nghĩ lại lưu lại mấy vết hôn nữa.” Nguyên Thanh cười xấu xa ngăn không được, ngoẹo đầu thỉnh cầu anh.

Tông Tầm im lặng mấy giây, ánh mắt anh đảo qua bản diễn thuyết cho ngày mai ở trên bàn, rồi mới vô tình thu lại ánh mắt, nhàn nhạt đáp: “Được.”

Với giọng điệu dung túng, Nguyên Thanh cười nhíu nhíu mày, cảm khái nói: “Anh tại sao hôm nay lại tốt như vậy….”

Tông Tầm nhịn không được hôn cô một cái: “Ừm.”

“Một cái là đủ rồi, hắc hắc.” Nguyên Thanh nhìn vết đỏ trên cổ trắng nõn của anh, tưởng tượng ngày mai anh mang theo bộ mặt đơ đi học mà trên cổ còn có một dấu hôn, suy nghĩ một chút thật đúng là kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

Nguyên Thanh quấy rầy đạo diễn rất lâu mới có thể khiến cho hắn nói ra sự thật, tiểu Hoa lưu lượng cùng cô cạnh tranh nhân vật nữ chính kia là do Vương Dương Linh nhét vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận