Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ sáng đến tối, mọi người xung quanh bàn tán sôi nổi về cái dấu hôn trên cổ của anh cổ suốt ngày, nhưng anh vẫn như người bình thường.

Đường Viêm thính tai nghe được âm thanh phía trước giới thiệu chương trình, vội vàng nhắc nhở: “Đến cậu ra sân.”

“Ừm” Tông Tầm đem bản thảo diễn thuyết ném lên mặt bàn, cất bước đi đến đài.

“Trâu bò a, đã nhớ hết rồi.” Viêm khâm phục cảm thán, nhìn anh rời đi, anh mặc đồng phục dáng người thẳng tắp khí vũ hiên ngang.

Đứng trước micro, Tông Tầm bình tĩnh nói chuyện lưu loát: “Xin chào mọi người, tôi là Tông Tầm, hội trưởng hội học sinh …”

“Ngươi thấy được a? Đó là dấu hôn mà tôi đã nói lúc sáng!” Các cô gái ngồi ở hàng ghế đầu rất kích động lôi kéo người bên cạnh.

“Tớ thấy được tớ thấy được, thật ài, quá kích thích đi…”

“Thế mà có thể để Tông Tầm cho lưu dấu hôn…”

“Đại thần cấm dục như vậy, sao có thể như vậy, người ta không thể nhìn ra được. ”

” Cái gì vậy? Ai có thể có được sự sủng ái của Tông tầm.”

Dưới đài bởi vì lần nữa được chứng kiến dấu hôn nghị luận sôi nổi, rì rầm huyên náo một mảnh.

Tông Tầm dừng một chút, mặt không thay đổi quét mắt phía dưới mấy hàng nữ sinh ồn ào, thấy các cô gái thức thời ngậm miệng rồi mới tiếp tục tự nhiên phát biểu.

Trong bóng đêm Nguyên Thanh lái xe, chẳng có mục đích trong một thời gian dài, nỗi buồn là một loại đau đớn.

Cuối cùng, cô dừng lại ở tầng dưới, hơi ngẩng đầu lên để cố nén lại những giọt nước mắt chua xót, hành động này đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong đêm nay.

Ngôi sao quyến rũ chỉ là một con rối bị điều khiển, cô tự cười nhạo bản thân và cảm thấy ghê tởm, cô có thể làm gì?

Nguyên Thanh bước lên cầu thang với những bước nặng nề, cúi đầu nhìn đường cẩn thận cho đến khi đến cửa nhà, trên mặt đất xuất hiện một bóng người cao lớn, cô biết là ai, cho nên sắc mặt ngưng trọng liền đã bị cô cưỡng bức biến thành hạnh phúc.

“Sao hôm nay tan học sớm vậy? Anh sẽ không trốn tiết nữa phải không?” Nguyên Thanh cười nhìn Tông Tầm tựa ở trên cửa.

Tông Tầm còn chưa kịp trả lời liền bị cô kéo lại cà vạt, chỉ thấy cô tinh tế quan sát cổ anh một chút, cười xấu xa mắng hỏi:”Sao anh không mặc đồng phục thể thao? Có thể kéo khóa kéo lên để che dâu tây”

Tông Tầm chậm rãi giải thích cho cô tất cả nghi vấn: “Cuộc họp tổng động viên cuối kỳ cần phải phát biểu, có thể nghỉ học sớm.”

“Anh cứ như vậy lên đài?” Nguyên Thanh không khỏi nhìn có chút hả hê cười, “Anh, em sai rồi, đều tại em hôn anh.”

“Không trách.” Tông Tầm thuận thế ôm eo thon của cô, cùng nhau dựa vào cửa.

Nguyên Thanh ghé vào trong ngực của anh, bộ đồng phục vừa vặn làm cho khí chất của anh phi thường khó hiểu, mà dấu hôn trên cổ tạo thành lực tương phản cực lớn.

Trong lòng có bất lực đau đớn, Nguyên Thanh cọ người anh nũng nịu nói:”anh thế mà không tức giận, dung túng em.”

“Anh thích.” Tông Tầm không để ý chút nào trả lời.

“Có anh thật tốt.” Nguyên Thanh cau mày thở dài ở nơi anh không nhìn thấy, ánh mắt xuất thần.

Nhưng nếu một ngày tốt lành là không đủ, làm sao đây?

Trong phòng ngủ mờ mịt, Nguyên Thanh đem hai chân quỳ trên người Tông Tầm, hạ thể vừa vặn dán lồng ngực của anh, tay cô cầm lấy cái thứ vừa thô vừa to, cái miệng nhỏ tại đó nuốt vào nhả ra một cách khó khăn.

Tông Tầm gối lên lớp lót trên gối đầu, đường cong trên cơ thể có chút nâng lên, cà vạt trên đồng phục được kéo xuống, ném sang một bên, anh sắc mặt lãnh đạm, ngữ khí u ám chất vấn nói: “Anh cho phép em cùng người khác ôm ôm ấp ấp một cái sao?”

Không chờ cô trả lời, Tông Tầm hung hăng đánh bờ mông trước mắt một cái.

“Ngô…” Nguyên Thanh kêu lên một tiếng đau đớn, miệng bị côn ŧɦịŧ của anh nhồi vào, nước bọt từ bên trong khe hở rò rỉ ra bên ngoài.

“Em càng lúc càng lớn mật, hả?” Tông Tầm âm thanh hững hờ lại mang theo tràn đầy nguy hiểm, anh dơ bàn tay thon dài mảnh khảnh cân nhắc xoa hai bên mông thịt to tròn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận