Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một số việc và quyết định sắp xảy ra, cô không biết khi nào nên xử lý và khi nào nên làm.

Nguyên Thanh cụp mắt cắn chặt môi dưới, trong lòng chợt nảy lên một câu—— không biết thời điểm nào làm, vậy liền hiện tại làm.

Em muốn chia tay… Câu nói này còn không có giám mở miệng nói ra, cô liền nghe thấy Tông Tầm ở bên tai thấp giọng nói: “Đừng có lại quá phận, anh chịu không được.”

Nguyên Thanh trong lòng đau xót, trong nháy mắt quyết định nói ra:”Vậy chúng ta tách ra đi.”

Tông Tầm nhất thời không có kịp phản ứng, xác định lời của cô anh nhíu nhíu mày trầm giọng hỏi: “Em nói tách ra tuỳ tiện như vậy?”

Nguyên Thanh sau lưng rét run trở nên cứng, cô chậm dần hô hấp, lần nữa xác nhận: “Vâng, tách ra.”

Tông Tầm không biết nói cái gì, chỉ cảm thấy trong ngực thân thể chậm rãi cứng đờ, anh không biết là có hay không nên ôm sát cô hay vẫn là trực tiếp buông ra, chậm rãi suy ngẫm quyết định của cô, rồi mới nghiêm túc hỏi: “Là anh để em mệt mỏi sao?”

“Ừm.” Nguyên Thanh con mắt chua chua, cúi thấp đầu dùng sức lên tiếng.

Trái tim rơi vỡ một chỗ, hết thảy đều xong, cô cắn cắn môi chờ anh trả lời, lại không nghĩ nghe được anh hèn mọn xin lỗi:

“Anh sai rồi…”

Cái người kiêu ngạo kia, hết lần này đến lần khác dung túng bản thân cô, vì cô anh chấp nhận hạ thấp tôn nghiêm của mình, Nguyên Thanh trong nháy mắt dâng lên một cỗ lòng chua xót ngạnh tại cổ họng, để cô đau lòng lại luống cuống.

Tông Tầm ngày thường không giỏi nói năng, nhưng vẫn là khó khăn mở miệng giải thích: “Kỳ thật anh không có thật sự tức giận, chỉ là ăn dấm khó chịu, sau này ràng buộc lăng xê không việc gì đâu, anh cũng không đề cập tới nữa cái này… Có được hay không?”

Cô bận rộn trong làng giải trí, dư luận và máy quay luôn tập trung vào cô ấy, cô ấy sẽ mệt mỏi, mà anh có lẽ đã khiến cho cô cảm thấy mệt mỏi, trong lòng Tông Tầm sinh ra khủng khoảng cùng đau đớn không tưởng tượng được, vốn dĩ anh cũng có lúc sợ hãi, tại thời điểm cô nói muốn rời khỏi anh.

Thấy anh vẫn là bộ dạng muốn dung túng cô, Nguyên Thanh áy náy muốn nói cho anh biết mọi chuyện, nhưng bọn họ không đủ sức cạnh tranh với thực tế, nên đau dài còn hơn đau ngắn. v(ಥ ̯ ಥ)v

Nguyên Thanh cố nén đau khổ, cô chậm rãi ngồi dậy, quay lưng về phía anh, cố gắng hết sức để làm ra vẻ bình tĩnh không chút cảm xúc: “Không phải là bởi vì việc này, Tông Tầm, là em không thích anh.”

Hoá ra tới nhanh như thế, anh còn tưởng rằng một ngày này sẽ rất chậm, chậm đến anh đi không được đường, chậm đến anh tóc trắng xoá ý thức chậm chạp, chậm đến nhất đến cuối cùng anh chậm rãi nhắm mắt lại. (。ಸ_ಸ)

Làm sao được, mới vừa rồi còn dây dưa quyến luyến, thì ra trận này ân ái chỉ là một lời chia tay, hiện tại cô đưa lưng về phía mình (Tông Tầm) không có quay lại nhìn mình một chút.

Tông Tầm trong lòng đau đến không biết nên xử lý thế nào, lý do của cô là không thích mình, anh phải làm sao đây.

Môi mỏng khẽ mở, lời nói theo tất cả tình cảm đồng thời tung bay ở giữa không trung, mà anh giống như một quả cầu xì hơi.

“Vậy liền tách ra đi.”

Nguyên Thanh đưa lưng về phía anh xuống giường, nghiêm túc dặn dò anh: “Ừm, nói xong, em sẽ không lại tìm anh, anh đừng có lại có chờ mong…”

Những sự mong đợi cuối cùng cũng tiêu tan, ánh sáng trong mắt Tông Tầm triệt để tắt, anh tuyệt vọng lại vô lực nói: “Sẽ không.”

Anh cho là anh nên tức giận, nhưng cũng không phải, lòng tràn đầy đau đớn thế nào lại có tức giận.

“Được.” Nguyên Thanh nói xong trong nháy mắt đóng cửa lại.

Cuối cùng kết thúc, cô không có chuẩn bị sẵn sàng, nhưng cứ như vậy để tất cả im bặt mà dừng, cũng tốt.

Ngay cả khi cô không chuẩn bị, liền có thể làm được giống như anh đau buồn đến cực điểm.¯(°_o)/¯

“Tùng tùng tùng.”

Vài tiếng gõ cửa nặng nề phá tan sự im lặng chết chóc của màn đêm, ôm đầu gối ngồi ở trên ghế sa lon Nguyên Thanh trong nháy mắt ngẩng đầu lên, cô biết là ai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận