Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại sao khổ sở, là bởi vì anh sao?

Tông Tầm trong đầu lung tung không chịu nổi, khi phản ứng lại, ngón tay lạnh lẽo của anh đã cứng ngắc bấm một dãy số.

Vừa định thần lại lập tức quay số, anh cười một cái tự giễu, ngay cả bản năng đều phản kháng anh không cho anh tỉnh táo.

“Ong ong ong…”

Nguyên Thanh đi đến trước bàn ăn cầm điện thoại di động lên, dãy số và rung động đồng thời khiến tim cô đập loạn nhịp.

Có nên hay không nhận, còn không có chăm chú nghĩ, bản năng của cô liền trực tiếp tác oai tác quái, nhận nghe điện thoại.

“Nguyên Thanh, anh cho em một cơ hội để hối hận.” Tiếng nói của anh hốt hoảng bất lực, mỗi chữ mỗi câu để cô đau lòng không thôi.

Nguyên Thanh nuốt xuống giọng nghẹn ngào cùng xót xa trong lòng, cố gắng để tiếng nói trở nên bình thường: “Tại sao đột nhiên gọi điện thoại cho em hỏi cái này.”

Tông Tầm hơi há ra khoang miệng khô hạn, một cỗ chua xót trực tiếp xông lên hốc mắt, anh dùng sức hô hấp, trên ngực xuống phập phồng.

Nghe được hơi thở nặng nề của anh, Nguyên Thanh cắn chặt răng, lần nữa nhấn mạnh: “Em không sao, em không sao…”

Tông Tầm vẫn là đã bắt được âm cuối mang theo hơi nước của cô, anh tực giận chất vấn: “Em đang khóc cái gì?”

“Không có a, chính là quay phim quá mệt mỏi a… Em chính là quá mệt mỏi…” Nguyên Thanh nói nói, trực tiếp khóc lên, mượn lý do quá mệt mỏi để nguỵ trang.

Cô vừa khóc, Tông Tầm lại đau lại hoảng, trái tim mềm thành một vũng nước, muốn vọt tới trước mặt cô dùng sức ôm chặt cô, ấn có đầu của cô vào lòng mình dỗ dành cô không cần khóc.

Anh ngẩng đầu lên nghe tiếng khóc trong điện thoại di động, con mắt ê ẩm sưng, nước mắt lung lay sắp rơi lại bị anh cực lực nhịn xuống.

Không nhớ ra được cô khóc bao lâu, chờ đợi tâm tình của cô chậm rãi lắng lại, Tông Tầm nước mắt cũng đã toàn bộ chảy trở về trái tim, anh thấp giọng hỏi: “Mệt mỏi liền nghỉ ngơi nhiều, quay xong chưa?”

“Còn có bốn tháng.”

“Ừm, biết, em nghỉ ngơi đi.” Lòng anh đau, cho nên không muốn lại buộc cô.

“Không cần gọi điện thoại cho em…” Nguyên Thanh nhẫn tâm nói.

Nói trước cũng được, vì e rằng cô không thể không chờ cuộc gọi của anh.

“Được.” Tông Tầm nhắm mắt lại.

Lần này trò chuyện không có xoay chuyển cái gì, cho nên tựa như là chưa từng tồn tại.

Tiệc liên hoan của MIT, Tô Lương chứng kiến

thêm cảnh một nữ sinh đứng trước mặt Tông Tầm tỏ tình thất bại, nhìn tiểu tiên nữ Thụy Điển buồn bã rời đi, , cô nghiêng đầu thầm tính, tuần này đã là lần thứ tư rồi.

“Cậu thật kén chọn, gợi cảm không muốn, đáng yêu không muốn, này tiểu tiên nữ cũng không cần…” Tô Lương dùng tay chống đỡ cái cằm nhìn bên cạnh Tông Tầm, dùng tiếng Trung có chút vụng về nhỏ giọng nói.

“Không thích.” Tông Tầm sắc mặt lãnh đạm, nắm lấy một chén rượu đưa tới bên miệng uống một ngụm.

“Cậu có người mình thích sao?” Tô Lương chớp chớp mắt to, con ngươi xanh biển khảm trên khuôn mặt mang vẻ đẹp cổ điển phương Đông, cảm giác đặc biệt tốt.

Tông Tầm nghe xong lập tức cụp mắt, hành vi phản ứng này là một điều chứng tỏ anh đang trốn tránh che giấu.

Tô Lương cảm thấy hứng thú quan sát anh.

Chờ anh trầm mặc một hồi, Tô Lương nghe được anh trầm giọng trả lời: “Có.”

“Oa a ~” Tô Lương kinh ngạc cảm thán, mặc dù đã từ phản ứng của anh đoán được đáp án, “Vậy cậu còn độc thân?”

“Chia tay.” Tông Tầm mặt không biểu tình, giọng nói bình thường, anh nhìn trong chén rượu, hóa ra dù có chuyện buồn thế nào, một ngày nào đó khi nói thẳng ra, tuy rằng vẫn rất đau, không cam lòng.

“Cười trên nỗi đau của người khác… Khà khà…” Tô Lương lộ ra hàm răng trắng noãn cười ngây ngô.

Tông Tầm hững hờ nhìn cái người Nga-Hoa kết hợp này một chút, thành công để cô một giây thu lại ý cười.

“Tông Tầm, tôi thích cậu.” Tô Lương ngữ khí ngây ngốc thú nhận, toát ra cảm giác tự do thoải mái và vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận