Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tháng trước tôi vừa từ chối…” Tông Tầm nhắc nhở cô lần nữa, “Chúng ta là bạn bè.”

Tô Lương quan sát xung quanh mấy nữ sinh thỉnh thoảng phóng ánh mắt tới, cô nghiêng đầu một chút ánh mắt sáng lên, “Ai, cho cậu ra cái idea…”*

(*Bản gốc: “哎, 给你出个 idea…”

Idea: Ý tưởng

Một ý tưởng là một khái niệm hay ấn tượng về tinh thần. Những ý tưởng được hiểu là hình ảnh đại diện, tức là hình ảnh của một số vật thể. Trong ngữ cảnh khác, ý tưởng được xem là các khái niệm, mặc dù khái niệm trừu tượng không nhất thiết phải xuất hiện là hình ảnh. Wikipedia)

“Ừm?” Tông Tầm đợi cô nói tiếp.

“Tôi làm bạn gái của cậu đi, cái loại kiểu không hôn không ôm cái gì đều không làm chỉ làm bạn gái, ở Trung Quốc gọi cái gì ấy nhỉ, ngăn trở ấy, cái gì hoa? Hoa lê hoa hồng hay là cái gì?” Tô Lương hưng phấn lại gập ghềnh biểu đạt, khó có khi nói được nhiều tiếng Trung như thế.

Tông Tầm ở một bên im lặng nói: “Hoa đào, giúp tôi cản nát hoa đào…”

“Đúng đúng đúng! Tôi vẫn có chút công dụng a?” Tô Lương đấm đấm đầu, kích động đẩy cánh tay của anh.

“Cô vẫn có ích…” Tông Tầm bất động thanh sắc né tránh sự tiếp xúc thân thể của cô, anh luôn nhớ rằng cô đã giúp anh khi trường học bắt đầu khai giảng, thậm chí còn nhặt được giấy tờ tùy thân của anh.

“Có được hay không sao?” Tô Lương chớp chớp mắt to của cô, bên trong đều là ánh sáng lấp lánh cầu khẩn.

“Không cảm thấy không có ý nghĩa?” Tông Tầm đạm mạc trả lời, bộ dạng cái gì cũng không đáng kể.

“Có ý nghĩa, trước tiên đem vị trí bạn gái của anh chiếm lại nó, anh quản đâu…” Tô Lương đắc ý cười.

Tông Tầm bất đắc dĩ giúp cô uốn nắn sơ hở trong lời nói: “Mặc kệ nó.”

Tô Lương sắc mặt ân cần truy hỏi: “Có được hay không à, như vậy cho cậu hết bị làm phiền a.”

Tông Tầm nhíu nhíu mày: “Loại bỏ phiền phức.”

“Được được được, loại bỏ phiền phức, thử một chút không?” Tô Lương không nháy mắt một chút nào nhìn chằm chằm anh chờ anh đáp lại, dứt khoát liền đưa tay ra trước mặt anh.

Cô vừa bắt được sợ phiền phức của anh, Tông Tầm tròng mắt nhìn bàn tay mảnh khảnh trắng thuần của cô, không khỏi nghĩ đến chuyện năm xưa anh đưa tay ra trước mặt Nguyên Thanh.

“Ừm.” Anh nhẹ nhàng lên tiếng, không có đưa tay.

“Ai nha, để người xung quanh đều biết nha…” Tô Lương nhỏ giọng lẩm bẩm nhắc nhở.

“Ừm.” Tông Tầm lại lên tiếng, đưa tay cầm tay cô, trong chớp nhoáng này anh nghe được chung quanh âm thầm tiếng kinh hô.

“Chỉ là ở bên ngoài.” Tông Tầm nhắc nhở lần nữa nói, giọng nói không thể nghi ngờ.

“Được rồi.” Tô Lương đáp lại bằng một nụ cười tỏa nắng, cô không phải loại người bi quan, ở bên anh sẽ rất tốt.

Hiện tại anh vừa có “Bạn gái”, Tông Tầm đem rượu trong ly uống xong, anh có chút say.

“Ở đây party thật nhiều… Còn rất nhàm chán…” Tô Lương chống đỡ cái cằm buồn bực ngán ngẩm lẩm bẩm, quay đầu cẩn thận từng li từng tí hỏi thăm: “Đi thăm một chút người ở nhà trọ được không?”

Nhìn “bạn gái” trước mặt một chút, Tông Tầm đặt chén rượu xuống, nhớ lại căn phòng cực kỳ đơn giản của mình, đơn giản đồng ý với cô: “Ừ.”

Trong căn hộ, Tô Lương nhanh chóng đến thăm căn phòng cực kỳ đơn giản của bạn trai, sau đó nép vào ghế sô pha xem phim truyền hình Mỹ với sữa chua trên tay. Bộ dạng hiển nhiên như một nữ chủ nhân.

Mà hơi say rượu là Tông Tầm nghĩ Nguyên Thanh, cứ như vậy nghĩ đến, một giây sau anh liền ấn mở hình ảnh theo dõi.

Đã 4 tháng trôi qua kể từ cuộc gọi cuối cùng tưởng chừng như không tồn tại, trong vòng bốn tháng Tông Tầm mỗi lần mở ra màn hình đều là một vùng tăm tối.

Vậy lần này đâu? Anh nhìn qua không ngờ lại thấy ánh sáng híp híp mắt, rồi mới thất thần nhìn chằm chằm.

Hình ảnh bên trong cô từ phòng vệ sinh lung la lung lay đi ra, mặc váy màu đỏ thắm leo lên giường ngủ nằm xuống, một bộ dạng uống say.

Bình luận (0)

Để lại bình luận