Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tuần trước từng giải thích.” Tông Tầm đối với sự trào phúng* của cô cũng không có tiếp chiêu.

(*Trào phúng: Châm biếm, giễu cợt. T thấy để Hán Việt hay hơn nên giữ nguyên;)

Tuần trước ở trong tiệm Tô Lương đặc biệt nghịch ngợm lại gần với Nguyên Thanh nói: “Cô chính là bạn gái tiền nhiệm* của bạn trai tôi ah.”

(*Tiền nhiệm: Đã giữ chức vụ quan trọng nào đó trước đây, nói trong quan hệ với người hoặc tổ chức đương nhiệm. Nguồn: tratu.soha)

Nguyên Thanh vẫn đối với việc này đau đáu trong lòng, với Tông Tầm ghi hận trong lòng, mặc dù anh đã giải thích lý do.

Nguyên Thanh nhìn anh yên tĩnh ăn bông cải xanh, không đồng ý nói: “Vậy thì thế nào?”

Tông Tầm chăm chú nhai kỹ , chờ đến khi đem thức ăn trong miệng nuốt xuống, anh gắp lên một miếng thăn heo chua ngọt đưa tới bên miệng Nguyên Thanh, nhẹ nhìn cô “Đã đưa tay cho anh, còn chưa có tha thứ cho anh sao?”

“Em khi đó không biết anh có bạn gái a.” Nguyên Thanh nhếch miệng, nhìn xem bàn tay đang cầm đũa gắp đồ ăn cho cô, trong lòng ngọt lại nhịn cười.

“Ngoan.” Tông Tầm đem đũa lại đưa tới gần một chút, nhẹ nhàng dỗ cô một chút, sắc mặt bình thản cho nên đặc biệt mang cảm giác.

“Hừ.” Nguyên Thanh nhìn thấy thủ đoạn của anh, mặt có chút đỏ, dứt khoát không còn làm kiêu, mở ra miệng nhỏ ngậm lấy thịt trên đũa.

Nguyên Thanh một bên tức giận nhai miếng sườn chua ngọt trong miệng, một bên lại oán trách mà nhìn anh: “Hội trưởng mập… Em đã ở nhà nếm qua salad…”

“Nguyên Thanh, anh 18.” Tông Tầm nhìn cô ánh mắt sâu thẳm.

“Vậy thì thế nào, khoe khoang anh tuổi trẻ?” Nguyên Thanh ghét bỏ liếc mắt.

Anh vẫn như cũ nghiêm túc nhìn cô nói: “Tại sao chúng ta không bắt đầu lại từ đầu.”

Nguyên Thanh ép lại cảm xúc động tâm, dữ dằn nói: “Vậy mẹ anh đâu? Cô ấy chướng mắt em.”

“Anh muốn, bà ấy không xen vào được.” Tông Tầm vân đạm phong khinh* nói xong, ánh mắt kiên định khiến cô không thể trốn tránh, “Anh sẽ để em thắng.”

(*Vân đạm phong khinh: Mây trôi nước chảy, nhẹ như mây gió)

Nhịp tim suýt chút nữa đã nhảy ra ngoài, Nguyên Thanh trừng mắt nhìn, khi lần nữa nhìn về phía anh “Quay lại từ đầu, vậy liền một lần nữa đuổi em.”

Ban đêm Nguyên Thanh lấy ra chìa khoá mở cửa nhà, quay người bất lực nói với người phía sau: “Em nói đuổi em không phải một mực đi theo phía sau em.”

Tông Tầm không nói chuyện, như không có việc gì đi vào trong nhà.

“Chỉ có một đôi dép lê, anh đừng đổi giày…” Nguyên Thanh nói đóng cửa lại vừa mới quay người lại liền bị Tông Tầm đè vào cửa.

Nhìn thấy ý thức hung hăng mơ hồ trong mắt anh, Nguyên Thanh kiêu ngạo nâng cằm lên, “Anh muốn cưỡиɠ ɦϊếp em?”

“Muốn…” Tông Tầm nói nhỏ dò xét gương mặt đẹp đẽ của cô, thấp giọng nói: “Không dám.”

“Ha ha ha.” Nguyên Thanh cười khẽ một tiếng, sắc mặt kiều mị, giọng nói dụ hoặc: “Anh phải biết được rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt…”

Nghe được câu này Tông Tầm dưới bụng nóng lên, vừa định cúi đầu hôn lên, lại bị cô đẩy ở ngực.

Nguyên Thanh chính là muốn chỉnh anh, đầu ngón tay nhẹ nhàng cọ vào lồng ngực căng cứng của anh, giọng điệu có chút hả hê: “Thế nhưng đêm nay em hết lần này tới lần khác không muốn.”

Tông Tầm bị cô câu đến muốn ngừng mà không được, mắt sắc càng ngày càng sâu thẳm, dứt khoát cúi người dùng cánh tay đem eo của cô dùng sức kéo lại, bay lên không ôm lấy đi vào phòng ngủ, đem cô thả trên giường ép lại cảm xúc khi hôn cô.

“Ngô…” Nguyên Thanh cảm giác đầu lưỡi của anh cấp tốc chiếm giữ khoang miệng của mình, vừa liếʍ ɭáρ một chút phía dưới cô liền ướt.

Quá lâu không có hôn anh, Nguyên Thanh cảm giác mình tựa như là người đường sá xa xôi đi trên hoang mạc một quãng đường dài, lúc này rốt cục có được nước nuôi dưỡng, toàn thân mềm nhũn, cả mắt cũng ươn ướt.

Đầu lưỡi của anh khiến cho cô toàn thân đã tê tê dại dại, phía dưới chảy nước, hơi lạnh, có chút ngứa.

Nguyên Thanh ngoan ngoãn nằm dưới thân thể bị mình hôn, Tông Tầm cảm giác buồng tim của mình muốn nổ tung, bên trong tất cả đều là hơi nóng bỏng, muốn dùng lực yêu cô, muốn hung hăng tiến vào cô, để cô kêu tên của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận