Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy cô tâm sự nặng nề, Tông Tầm đi qua, thấp giọng hỏi: “Để anh ôm một cái?”

Nguyên Thanh giọng điệu khó chịu nói: “Không muốn.”

Tông Tầm cúi đầu nhìn cô, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, cười ra một chút cay đắng, giọng nói của anh giống như bị nứt ra: “Anh không hiểu được cảm giác em thích anh như thế nào, giường như em không thích anh vậy.”

Viên Thanh bối rối trước sự buồn bực đột ngột của anh, nhớ lại những lời nói và giọng điệu vừa rồi của mình, trong lòng cảm thấy nhói đau.

Lời nói của anh thực sự rất đau khổ, nhưng anh cũng phủ nhận lý do cô xuất hiện ở đây, Nguyên Thanh nhìn xuống sàn gỗ dưới chân, cười một cái tự giễu.

Không chờ cô đáp lại, Tông Tầm dường như độc thoại: “Anh quên, em chính là như vậy, em sẽ không nghĩ cho người khác.”

Câu nói vô ý phát ra trong nháy mắt chọc giận Nguyên Thanh, vốn là bực bội khi bị anh bạc bẽo đến cùng lại bị chặn lửa, trong lòng mang chút thất vọng, cô cười khẽ một tiếng, ngữ khí thờ ơ nói: “Đúng vậy a, em chính là như vậy a.”

Tông Tầm nhìn nụ cười khó hiểu trên mặt cô, không nhịn được nói ra nguyên nhân khiến anh chán nản: “Từ buổi sáng đến bây giờ, em nói mấy câu 『không muốn』? Em có nghĩ cho cảm giác của anh sao?

Em đối với anh chỉ là đang làm nũng a, Nguyên Thanh dùng ánh mắt khó hiểu nhìn xem Tông Tầm, cô dứt khoát không giải thích, ngược lại mạnh miệng nói: “Em liền muốn nói thế sao vậy?”

Nói xong cô không kìm được nỗi buồn và sự chua xót trong lòng, cô tự giễu mình cười: “Em chính là người như anh nói, không suy nghĩ cho người khác a.”

Cảm giác được sự đau lòng của cô, Tông Tầm ý thức được mình lời mới vừa nói quá mức, cô đem câu nói ấy đánh giá quá nghiêm túc.

Anh có chút áy náy nói: “Không có, em đừng nói mình như thế.”

Nguyên Thanh tiếp tục cười tự giễu: “Người mà tôi quan tâm nhất lại nói tôi không nghĩ đến anh ta? Câu nói đánh giá này lại chính từ miệng người thân nhất của tôi nói ra, tôi cảm giác mình thật thất bại.”

Đôi mắt cô đầy vẻ tổn thương, Tông Tầm không dám cùng cô đối mặt, anh khẽ nói câu xin lỗi: “Thật xin lỗi, anh sai rồi, em đừng như vậy, anh không phải ý đó.”

Nguyên Thanh mỉm cười: “Anh chính là ý đó, ý trên mặt chữ.”

Tông Tầm có chút gấp, chỉ sợ cô vẫn là khổ sở, “Không có, anh nói chuyện không suy nghĩ bằng não là anh không đúng…”

Nguyên Thanh suýt chút nữa để anh chọc cười, khó được học thần thừa nhận chính mình nói chuyện mà không cần suy nghĩ bằng não.

“Anh sai rồi, anh chính là cảm thấy em luôn luôn nói 『 không muốn 』, để anh có chút bực bội bất lực, lại thêm gần đây học tập quá bận rộn, cảm xúc không có khống chế tốt, anh sai rồi, anh không có ý tứ gì khác, anh buồn bực chỉ vì em luôn từ chối anh…” Tông Tầm dừng một chút, “Anh biết em chán ghét không muốn anh đánh giá em như vậy, anh chỉ là chưa suy nghĩ bằng não, anh bây giờ nghĩ tới em cũng không có cảm thấy em không vì người khác suy nghĩ…”

Tông Tầm a rồi a rồi nói một tràng dài, cuối cùng cảm thấy não mình rất lộn xộn, anh đột nhiên dừng lại, có chút bất đắc dĩ nhìn xem Nguyên Thanh.

Nguyên Thanh trầm mặc một hồi, đột nhiên hỏi: “Anh là Đường Tăng sao?”

Tông Tầm sững sờ, rồi mới nghiêm trang trả lời: “Ừm… Anh không biết hát only…”

Tâm trí Nguyên Thanh lập tức hiện lên trong “Tây du ký” “Cảnh Đường Tăng hát only, cô cau mày cười bất lực.

Sự cáu kỉnh, thất vọng và buồn bã vừa rồi đã bị những lời nói phi logic của anh ta xua tan đi, và thật khó để anh có thể nói hết lời trong một hơi.

Được rồi, coi như anh còn trẻ, nói chuyện không có nặng nhẹ, chậm rãi dạy dỗ đi. Tưởng tượng như thế, Nguyên Thanh cảm thấy trong lòng thoải mái hơn.

Không có cái gì nhưng già mồm, giọng của cô ôn nhu giải thích: “Em nói 『 không muốn 』 chỉ là muốn nũng nịu đối với anh mà thôi, là anh nghĩ quá nhiều rồi, anh có thể cứng rắn hơn và yêu cầu em hoặc trực tiếp làm theo ý anh muốn làm. Em vừa rồi cũng có chút bực bội, là bởi vì buổi ăn cơm trưa nay anh đã tới muộn, không hiểu không vui.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận