Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm, anh đã biết, sau này anh trực tiếp làm.” Tông Tầm dừng một chút, giải thích nói: “Là em nói không muốn ăn cơm cùng anh, cho nên anh liền nhiều học được một lúc, đến muộn.”

“Ừm, sau này tới ăn cơm đúng thời gian.”

Tông Tầm lần nữa nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, anh biết em không phải loại người như vậy, em cũng vì anh lại tới đây, anh không nên nói em như vậy.”

Anh nói xong trầm mặc mấy giây, rồi mới hỏi Nguyên Thanh “Em biết không? Em sinh ra bực bội chỉ là bởi vì không có đạt được anh mà thôi.”

Tiềm thức của Nguyên Thanh được anh bộc lộ từng phút, thật vậy, sự cáu kỉnh khó giải thích mà cô sinh ra là do cô chưa chiếm hữu được anh đúng cách, và cô chỉ đơn giản là đang tự đào một cái hố để tự nhảy vào và cảm thấy khó chịu.

Tông Tầm nhẹ giọng hỏi: “Cho nên, chúng ta bây giờ có thể ở cùng nhau được không?”

Vương Dương Linh đi vào trong tìm, đúng lúc nhìn thấy Nguyên Thanh tựa ở quầy bar, bà còn chưa kịp nói chuyện liền nghe đến Nguyên Thanh cười nhẹ nhàng nói: “Thật là đúng dịp.”

Giọng nói của cô cùng ánh mắt không chỉ là nói với một người, Vương Dương Linh vô ý thức theo ánh mắt của cô nhìn về phía sau, Tông Tầm vừa khéo đang bưng khay từ sau bếp đi tới.

Thật sự là đúng dịp, đều đến đông đủ, Vương Dương Linh nhìn con trai quen việc dễ làm đi đến một chỗ rồi ngồi xuống, bà đối với anh lạnh nhạt nói: “Con ăn cơm, mẹ cùng cô ấy nói chuyện một chút.”

“Làm gì? Ở cùng một chỗ đi.” Tông Tầm nhìn mình chằm chằm mẹ, ánh mắt sâu thẳm.

“Được.” Vương Dương Linh nhướng mày kiêu ngạo, đi tới ngồi xuống đối diện với anh.

Nguyên Thanh cười như không cười đi theo ngồi cạnh bên người Tông Tầm, hai người sóng vai nhìn người đối diện.

Vương Dương Linh mở miệng thẳng thắn: “Bản lĩnh của cô ghê gớm thật đấy, giả heo ăn thịt hổ, bây giờ cả phim lẫn người đều tới tay.”

Nguyên Thanh xem thường cười nhạt: “Bản lĩnh không lớn, là do chị nghĩ em sai thôi.”

Vương Dương Linh xoay chuyển ánh mắt, nhìn về phía con trai đang ngồi vững vàng trên đài câu cá* “Đầu óc của con đâu? Con không thấy sao, thứ cô ta chọn vẫn là phim, con chẳng qua là lựa chọn thứ hai mà thôi, nó đáng giá để con kiên trì như thế?”

(*Không bt nx n mà nó là Điếu Ngư Đài nghĩa là đài câu cá theo gg:v

Gốc: 看向稳坐钓鱼台的儿子)

Tông Tầm câu lên một bên khóe miệng, hững hờ nói: “Mẹ, mẹ vẫn là không hiểu tại sao cô ấy lại trực tiếp chọn « sơn chi ».”

Vương Dương Linh không hiểu lý do gì cả, vẫn nói hờ hững: “Dù sao cũng vẫn là chọn phim”.

Hai người cũng không muốn cùng bà giải thích bộ phim này quan trọng bao nhiêu, Tông Tầm trực tiếp nói: “Đã trôi qua rồi, hiện tại chúng ta đang ở cùng nhau, là tốt rồi.”

Vương Dương Linh nhìn hai người trước mặt không đáp lại, líu lo không ngừng: “Con từ nhỏ đã suy nghĩ lý trí hiểu được cách nhận định tình hình, con cảm thấy con và cô ta cùng đi trên một con đường? Cô ta là từ vũng bùn trong ngành giải trí đi ra, mà con cần một người có học thức giống như con cùng con trưởng thành, cùng nhau xuất sắc hơn người…”

Tông Tầm đột nhiên đánh gãy lời nói của bà, hỏi: “Mẹ, mẹ cảm thấy con rất sạch sẽ sao?”

Nguyên Thanh nghe tiếng nhíu nhíu mày, anh muốn nói cái gì?

Tông Tầm mở miệng bình tĩnh kể ra: “Là con trước kia lắp camera giám sát trong phòng cô ấy, mỗi lúc trời tối nhìn trộm cô ấy, nhìn cô ấy không mảnh vải che thân, nhìn cô ấy lên giường đi ngủ, mẹ cảm thấy con lý trí suy nghĩ sạch sẽ sao? Có phải hay không rất đáng xấu hổ hèn hạ…”

Nguyên Thanh nắm chặt tay trên đùi anh, dùng sức nắm nắm, đối với anh lắc đầu, không muốn để cho anh nói mình như thế.

Nghe con trai nói bà hoàn toàn nghĩ không ra cũng không tiếp thu nổi sự thật, trước mặt người ngoài thể diện của bà đều mất hết Vương Dương Linh sắc mặt tái xanh, trong lòng đột nhiên xuất hiện cơn giận dữ khiến bà phải thốt lên: “Rác rưởi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận