Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên ôm đầu tuyệt vọng, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, cái xe xịn như vậy, dù chỉ là một vết xước nhỏ, cô có làm trâu ngựa cũng không đền được nổi… Giờ biết phải xử lí sao đây?

Vương Hàn nhìn bộ dạng luống cuống lo sợ của cô, khóe miệng bất giác kéo lên… Cô không xinh đẹp, nhưng lại có một kiểu đáng yêu khác biệt, làm hắn bỗng dưng muốn nổi hứng trêu chọc, bỗng dưng muốn nhìn xem cái khuôn mặt kia lúc sợ sệt sẽ thế nào… Nghĩ vậy, hắn liền điềm tĩnh hỏi:

– Nếu đi ra nhà hàng ăn, mà quỵt tiền, thì cô phải làm gì?

Hiểu Lan Yên bị hỏi bất ngờ thì giật mình, nuốt nước bọt, nghĩ nghĩ một lúc:

– Cái tiệm mì nho nhỏ có được tính là nhà hàng không, tại tôi ngoài ra chỉ có ăn ở đó…

Thấy hắn rõ ràng không có ý định trả lời, Hiểu Lan Yên lấm lét nhìn lên, nhưng mỗi tội nhìn lên mãi mà không thấy mặt người. Đau khổ là khi cô nhận ra mình quá lùn._.

– Có lẽ tôi… phải rửa bát…

– Đúng rồi, cũng không dốt lắm, vậy cô muốn quỵt tiền sửa xe của tôi, thì sao đây?

– Ý anh là… muốn tôi…phải rửa bát cho anh?

Trong mắt Vương Hàn bỗng lóe lên một tia ngạc nhiên xen vào thích thú. Xem ra chỉ là một con nhóc còn chưa biết mùi đời. Muốn về rửa bát cho hắn? Cũng được thôi.

– Là tự cô nói, về nhà tôi làm công, nếu mấy tháng có biểu hiện tốt, tôi sẽ miễn nợ.

Hiểu Lan Yên thở phào, thôi vậy cũng tốt… Nhưng vẫn đề phòng hỏi lại:

– Nhưng, đừng nói nhà anh là nhà hàng hay xưởng sắt vụn gì đấy nhé?

Vương Hàn không thèm trả lời, thật là hỏi ngu ngốc. Hắn lạnh lùng vào xe, đưa mắt ra hiệu, cô biết điều ngoan ngoãn lên xe, nhưng chợt nhớ ra:

– A, nhưng còn quần áo, nhà tôi…

– Bán nhà đi mà trả nợ, còn quần áo, đừng đem vào nhà tôi.

Sao vậy được, tuyệt tình quá, nhưng cô vẫn là im lặng, không nói gì. Giờ cô đang là người gây tai họa, phải ngoan ngoãn một chút!

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Hiểu Lan Yên, cũng chính thức theo người ta về nhà rửa bát thuê rồi…

– Tôi… có cần phải biết tên anh không?

– Không cần.

Hiểu Lan Yên hỏi xong lập tức thấy mình ngu ngốc, cái gì mà cần hay không chứ.

– A, không phải, ý tôi là, anh tên, gì…

– Vương Hàn.

Kiệm lời như vậy… Đến tên cô cũng không thèm hỏi lại nữa. Mở miệng đối với hắn khó nhọc khổ sở đến thế à? Nghĩ nghĩ một lúc, Hiểu Lan Yên lại quyết định hắn ta không nói, thôi thì cô nói:

– Tôi tên Hiểu Lan Yên, anh gọi là Yên Yên cũng được.

Vương Hàn im lặng không đáp, bộ dạng chuyên chú lái xe. Hiểu Lan Yên được đà lại tiếp tục:

– Vậy sau này anh muốn tôi gọi anh là gì đây? Chủ nhân? Thiếu gia? Hay Vương tổng?….

Tiểu quỷ, nói lắm như vậy, thật đau đầu. Nhưng cái miệng bên cạnh, ngu ngốc không hiểu, vẫn cứ huyên thuyên đủ điều, trên trời dưới đất, vô tình quay sang lập tức bắt gặp một ánh mắt lạnh băng, nhìn trừng trừng vào mình như cảnh cáo.

Cha mẹ ơi, người đâu mà đẹp như vậy? Đẹp động lòng người, đẹp không thể diễn tả, hắn đẹp còn hơn anh bán đậu phụ ngày xưa cô thầm mến vạn lần nha!!

Lan Yên đơ như phỗng, bộ dạng ngờ nghệch, liền đưa tay tự tát vào mặt mình cho thanh tỉnh… Cô đang nghĩ lung tung cái gì vậy, cô theo hắn để trả nợ, không phải để mộng mơ vớ vẩn nha!

Hiểu Lan Yên không dám nhìn Vương Hàn nữa, mà nhìn xuống chân, nhìn sang vô lăng. Cơ mà, xe gì mà lại đẹp vậy chứ!

– Anh… làm sao anh… lúc đó… biết tôi trốn ở trong…

– Cô cũng không gầy gò gì đâu. – Vương Hàn lười nhác mở miệng.

Gì cơ? Đây là đang nói cô béo quá nên mới bị phát hiện sao? Cô cao còn chưa tới mét sáu, nặng còn chưa tới năm mươi, như vậy cũng coi là béo đi?

Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại.

Cái gì vậy? Sao lại đưa cô tới khách sạn? Chẳng phải từ đâu cô đã hỏi… Ôi thôi, ngu rồi, Lan Yên ơi là Lan Yên, ăn cái gì mà sao lại ngu dữ dội vậy? Lẽ ra cô phải sớm biết cái tên cao ngạo giàu có kia cũng chẳng tốt đẹp gì chứ. Rửa bát thuê cho khách sạn sao? Đời cô từ nay thảm rồi…

Bình luận (0)

Để lại bình luận