Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Không muốn vào?

Hiểu Lan Yên giật nảy mình, lắp bắp:

– Nhưng… sao anh… không nói rõ là tôi phải làm thuê ở khách sạn?

– Khách sạn?

– Thì đúng vậy còn gì!

– Vậy xem ra nhà tôi có vinh dự đi.

Nhà, nhà của anh ta? Hic, cô đúng là đứa quê mùa ngu ngốc, anh ta đi xe xịn như vậy, đương nhiên phải ở biệt thự rồi… Vậy mà chưa gì cô đã vội kết luận, thực là lạc hậu hết sức!

Hiểu Lan Yên chưa rầu rĩ xong, từ xa đã thấy một bóng người bước tới:

– Cậu chủ đã về.

– Bác Trần, đây là giúp việc mới, phiền bác xếp phòng và công việc cho cô ta.

A, ra là bác quản gia, hẳn là thâm niên kinh nghiệm đây mà, thảo nào nhìn thôi cũng thấy đã lớn tuổi rồi.

– Tôi là Trần quản gia, xin hỏi tên cô là…

– A, cháu tên Hiểu Lan Yên, sau này bác cứ kêu Yên Yên.

Trần quản gia chỉ gật đầu, dẫn đường cho cô theo sau. Nhìn bộ dáng cô cúi gằm mà đi, chốc lại lấm lét nhìn lên, thấy người đằng trước mới yên tâm cúi xuống đi tiếp, Vương Hàn không khỏi thấy hài hước. Như vậy, là sợ lạc sao?

– Yên Yên, giờ đã khuya, phòng cháu ở đây, sáng mai sẽ có người dạy cháu nội quy và việc cần làm.

– Cảm ơn bác Trần, bác ngủ ngon.

Ngủ ngon? Cô bé này xem ra còn quá trẻ con đi. Bác Trần không đáp, chỉ cười nhẹ liền rời đi.

Bước vào phòng, cô vẫn còn chưa định thần, mọi chuyện diễn ra nhanh như là mơ. Mới hôm qua cô còn đang trốn chạy lũ đòi nợ, ăn không có, còn phải ngủ ngoài đường vì sợ chúng đến nhà, vậy mà giờ, cô vừa được ngồi xe xịn, được làm ở biệt thự sang trọng, lại được ở phòng to đẹp sạch sẽ thế này…

Ngôi nhà cũ của cô, có lẽ ngày mai, bọn cho vay nặng lãi sẽ tới dỡ ra, hoặc đem bán, cô đã biết trước điều đó rồi. Nếu giờ cô trốn về, chắc chắn sẽ bị chúng bắt lại, bán vào lò mổ mất thôi…

Nhưng chỉ là, mọi kỉ vật của cha mẹ, đều ở đó…

Nghĩ tới đây, Lan Yên ngã xuống giường, nước mắt tuôn rơi, thiếp đi từ lúc nào không biết.

– Yên Yên, dậy đi, đã muộn rồi.

Lan Yên còn buồn ngủ, bỗng nghe tiếng như mẹ đang gọi mình, thân thương như ngày xưa, sáng sáng gọi cô dậy tới trường. Cô vội bật dậy, đầu óc còn choáng váng, mở cửa phòng, ôm chầm lấy bóng dáng người trước mắt, vừa khóc vừa nói:

– Mẹ, mẹ về rồi, người ta đều nói dối, mẹ rõ ràng còn sống…

Người kia vòng tay ôm lấy Lan Yên, vỗ nhẹ như đang dỗ dành:

– Ngoan, đừng khóc…

Câu nói rất thành công thanh tỉnh Lan Yên, không, không phải là mẹ… Cô lúc này mới gỡ vòng tay của mình đang ôm cứng người kia, dụi dụi mắt.

Đứng trước cô là một người phụ nữ hiền từ phúc hậu, cũng đã không còn trẻ nữa. Vậy là cô nhầm rồi… Thì ra đó là vợ bác Trần. Cô lúc này mới nhớ lại chuyện hôm qua, cô đến đây làm thuê cho người ta, mẹ làm sao có thể xuất hiện chứ? Hơn nữa, mẹ cô, mẹ cô sớm đã… Hiểu Lan Yên thật không muốn nghĩ nữa, liền rối rít xin lỗi bác gái trước mặt, bay vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, rất nhanh trở ra, hai mắt vẫn còn đỏ.

– Con mau thay quần áo, rồi xuống chuẩn bị bữa sáng cho cậu chủ.

Hiểu Lan Yên vội vã thay ngay đồ người hầu, cùng bác gái Trần xuống dưới nhà…

– Hàn, anh hôm nay nghỉ, vậy chúng ta cùng đi chơi, người ta dạo này nhớ anh quá.

– Về đi, anh không rảnh.

– Hàn, sao anh nỡ đuổi người ta như vậy…

Mới sáng sớm đã có cảnh xuân đập vào mắt, cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang quấn lấy cái tên họ Vương mà ưỡn ẹo. Hiểu Lan Yên tối qua khóc mí mắt vẫn còn sưng, nay lại được chứng kiến cảnh câu dẫn này, hai mắt càng thấy nhức nhối muốn dụi. Hiểu Lan Yên định chuồn vào bếp, bác gái lại cản cô, kêu rằng cô buổi sáng còn chưa chào cậu chủ.

– Cậu chủ, cậu ăn chưa, cậu muốn ăn gì?

Khi phát hiện âm lượng của mình hình như khá lớn thì cũng đã muộn. Một câu nói của đứa đầu gỗ thôi, cũng đã thành công thu hút đôi trai gái đằng kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận