Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên thật sự đã phát hiện ra mình ngốc thế nào rồi, người ta là chủ nhà, bên cạnh là bạn gái, còn cô là ai, là mẹ người ta chắc…

– A không, xin lỗi cậu chủ, cậu muốn ăn gì tôi sẽ làm.

– Bác Trần, bác chưa dạy nội quy cho cô ta?

Bác gái bối rối, quay sang Lan Yên, lại không nỡ trách mắng:

– Xin lỗi cậu, con bé hôm nay là ngày đầu tiên, chưa hiểu luật nên dậy muộn…

– Thôi được rồi, Thành Diệp, về đi, anh phải tới công ty.

Thành Diệp???

Chẳng phải chính là cô gái hôm đó trong xe, đã… làm… với hắn ta hay sao?

Mặt Lan Yên bỗng chốc ửng hồng, may cái mặt cô cũng không quá mỏng, không chắc đã đỏ bừng lên rồi, chuyện nhạy cảm mà… Vậy mà mọi suy nghĩ của cô dường như bị Vương Hàn nhìn thấu, ý cười thoáng xuất hiện.

Thành Diệp kia còn chưa kịp lả lơi câu nào, đã bị hắn ta bỏ lại, bước ra xe đi thẳng tới công ty. Bỗng chốc cô ta quay lại, tới gần Lan Yên:

– Gì đây, đồ hầu? Lớn giọng như vậy, xem ra không phải giúp việc đi?

Ui chao, giọng nói thật quyến rũ đi. Nhưng mà kệ tôi, liên quan gì đến bà cô chứ!

Đương nhiên những lời này, có cho vàng Hiểu Lan Yên cũng không dám thốt ra. Thành Tiệp chế giễu xong cũng rất nhanh quay gót, nhãi con nhà quê, nhìn mặt mũi tầm thường, vậy mà dám ra vẻ…

– Yên Yên, lại đây!

– Bác gái…

– Con nhớ nhé, đây là Tiểu Phương, con gái ta, cả gia đình ta giúp việc ở đây cho cậu chủ từ lâu lắm rồi. Tiểu Phương sẽ nói với con nội quy nhà này.

– Con đã biết… A, bác gái, chuyện sáng nay là con…

– Ta không để bụng, người con tròn tròn, ôm cũng thích lắm.

Hiểu Lan Yên nghe xong cười toe toét, bác gái quả là quá tốt đi!

Bác gái Trần nhìn theo bóng dáng Yên Yên, đứa nhỏ tội nghiệp, chẳng lẽ mẹ nó, đã mất rồi hay sao…

Tiểu Phương hơn Lan Yên một tuổi, dịu dàng lại chu đáo, lại rất thông minh. Lan Yên rất thần tượng Tiểu Phương, bởi cô luôn ý thức được rằng cái não nhỏ bé của cô không thể theo kịp cô gái ấy.

– Yên Yên, giúp việc ở đây, buổi sáng phải dậy đúng giờ, nấu bữa sáng, dọn dẹp. Đặc biệt không có việc quan trọng thì không được nói chuyện với cậu chủ, cậu ấy rất có uy lực, không chỉ mình chị, mà ai cũng sợ cậu ấy, em tuyệt đối giữ phép tắc, nhất là… nhất là… không được nảy sinh tình cảm…

– Chị yên tâm, em trong lòng vẫn giữ tình cảm với anh bán đậu phụ gần nhà, chị đừng lo.

Hiểu Lan Yên nói vậy cho vui mồm, chứ thực ra cô giờ còn chẳng nhớ cái anh đậu phụ đó tên gì nữa rồi…

Xem ra giúp việc ở đây dễ dàng quá, chỉ có dọn dẹp rồi ăn cơm, lúc rảnh còn được tự do giải trí, rồi đi ngủ… Như thế này, xem ra mình lãi quá đi?

Lan Yên ngày trước trốn nợ quen thức khuya, giờ căn nhà này mọi người lại hay ngủ sớm, vì tên họ Vương kia có hôm về rất muộn hôm không về, nên chẳng cần ai phải đợi cả.

Hôm nay cũng vậy, Lan Yên ngủ không được, tự dưng thấy đói, mò xuống bếp kiếm cái gì ăn. Trong bóng đêm, cô vô tình nghe thấy tiếng động nho nhỏ…

Lan Yên rùng mình, cái quỷ gì thế? Dù não cô có hoạt động chậm hơn người bình thường một chút, nhưng trong chốc lát vẫn có thể nhận thấy nguy hiểm, vội hét lên:

– A… Trộm… trộm…

Tiếng hét chói tai, bác gái cùng Tiểu Phương lập tức chạy xuống bật đèn…

Hiểu Lan Yên bỗng chốc đơ người… Không phải trộm… mà là ông chủ của cô… nhưng có điều…

Vương Hàn hôm nay tâm trạng không tốt, công ty đối tác dám làm khó đặt điều kiện mới đồng ý kí hợp đồng, một bên Thành Diệp quấn dai như đỉa, một mực đòi tới nhà hắn, hắn cũng không ngại, thứ đàn bà này chỉ dòm ngó tiền đồ của anh, nên đưa cô ta về nhà,vừa tới phòng bếp cô ta đã lập tức lôi kéo hắn. Có thể nói là đúng lúc gay cấn, thì tiểu yêu kia xuất hiện, hét hò ầm ĩ, thật đúng là luôn biết cách làm cho hắn muốn bóp chết…

Bình luận (0)

Để lại bình luận