Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đột nhiên có tiếng mở cửa, cô biết ngay bác gái Trần đã về, bác gái có việc ở quê nên đi vắng mấy ngày nay, cô có chuyện gì cũng chỉ có hỏi Tiểu Phương.

Bác gái Trần rất đúng mực mà chào cậu chủ. Lan Yên không được, trước mặt Vương Hàn lập tức thì thầm với bác gái chuyện đêm hôm trước. Bác gái Trần nghe xong im lặng một lúc, nhưng cuối cùng lại vẫn là không tin cô, nói cô phải chăng đã quá mệt mỏi.

Không phải mà, Hiểu Lan Yên không chịu nổi, sao ai cũng nghĩ cô bịa đặt chứ? Ấm ức, cô hơi lớn tiếng phân trần:

– Bác gái, con không có nói dối, con đến hôn còn chưa từng, làm sao dám bịa ra chuyện xấu hổ như vậy?

Âm lượng hơi lớn, Lan Yên lập tức muốn vả cái miệng mình, nói năng không suy nghĩ. Cô đưa mắt nhìn Vương Hàn. Phù, may quá, hắn vẫn bình thản… đương nhiên rồi, cô là ai chứ, việc vớ vẩn của cô hắn sao phải quan tâm.

Nhưng cũng đâu phải việc vớ vẩn, nó liên quan đến trong sạch của cô cơ mà!

Nhưng cuối cùng thì, vẫn là chẳng ai tin cô:(

Đó là bởi vì, cô nhóc không biết rằng, có một người lúc này khóe miệng đã kéo lên thành một đường cong tuyệt mỹ, trong đầu thầm nghĩ

“Chưa từng hôn ai? Vậy thì lần sau, sẽ không chỉ là cái tai đâu…”

– Bác gái, bác có việc gì sao, sao bác về quê lâu như vậy?

– Yên Yên, bác về mấy ngày, con ở nhà thế nào?

– Con vẫn khỏe, vẫn còn có chị Tiểu Phương nói chuyện với con mà bác.

– Nghe bác, mấy ngày về sau ở nhà một mình phải ngoan, vâng lời cậu chủ…

Dặn dò Hiểu Lan Yên kĩ càng như vậy, xem ra bác gái thật sự có việc rất quan trọng rồi. Hiểu Lan Yên nghĩ nghĩ, thắc mắc hỏi:

– Sao con lại phải ở nhà một mình?

– Anh trai bác vừa mất, hai bác bây giờ phải cùng Tiểu Phương về dự đám tang, đồng thời lo một số việc, nếu nhanh có thể hai tuần là xong…

– Vậy sao? Bác đừng buồn quá nhé, con sẽ chờ bác và chị Tiểu Phương, hai người về sớm.

– Ngoan, ta đi đây.

Bác Trần và bác gái vừa về lại lập tức đưa Tiểu Phương đi ngay. Lan Yên giờ ở nhà rất chán, dù vẫn có mấy chú bảo vệ, nhưng trong căn nhà rộng lớn cơ hồ lại chỉ có mình cô…

Chiều ngày thứ ba sau khi cả nhà bác Trần về quê, Vương Hàn đột ngột trở về. Hiểu Lan Yên bị dọa cho giật mình, làm sao lại không giật mình được, hắn một thân cao lớn, lù lù xuất hiện sau lưng cô, thiếu chút nữa cô hét ầm lên rồi:

– Cậu… cậu chủ…

– Một mình ở nhà?

– A, cả nhà bác Trần về quê có việc quan trọng, nên…

– Được rồi, đi nấu bữa tối đi.

Hiểu Lan Yên nghe xong, quá bất ngờ nên buột miệng hỏi:

– Cậu chủ, cậu hôm nay ăn ở nhà?

– Vấn đề gì sao?

– A, không, tôi đi ngay.

Vương Hàn nhìn bóng dáng nhỏ của cô luống cuống chạy đi chạy lại trong phòng bếp, hẳn là lần đầu tiên một mình nấu một bữa ăn đây mà. Hiểu Lan Yên loay hoay một hồi cũng bưng ra cơm và vài món ăn, nhìn mình lúc này thật giống cô vợ nhỏ, bất giác phì cười.

Vương Hàn liếc cô lúc này đang cười ngây ngốc:

– Đứng đó làm gì? Không muốn ăn?

– Cậu chủ, theo luật là…

– Tôi bảo ngồi xuống.

– Được được, tôi ngồi, cậu đừng giận…

Cậu chủ của cô hôm nay tử tế đặc biệt vậy sao? Nhưng cô cũng chẳng nghĩ nhiều, được cho phép thì ăn thôi. Hiểu Lan Yên lập tức ngồi xuống bàn cơm, dù sao cô cũng đang đói chết đi được!

Ăn cơm xong, Hiểu Lan Yên như mọi hôm xem mấy bộ phim hoạt hình chiếu trên kênh ưa thích. Vương Hàn bình thường rất ít xem ti vi, lúc này nhìn thấy con nhóc đang ngồi xem say sưa, lại nổi lên ý muốn trêu chọc.

Hắn đi ra sô pha, rất tự nhiên mà ngồi xuống cạnh cô, thân hình to lớn ngũ quan chói lọi, Hiểu Lan Yên nhìn mà hoa cả mắt, liền quyết định tập trung xem hoạt hình, không để ý hắn nữa.

– Ơ, cậu chủ, sao cậu lại đổi kênh?

Bình luận (0)

Để lại bình luận