Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ta cũng chẳng thèm giữ lễ làm gì, lập tức câu lấy cổ anh ôm hôn mãnh liệt. Vương Hàn cũng lập tức đáp trả.

Hiểu Lan Yên bưng nước ra chứng kiến cảnh tưởng này, giống như được xem phim người lớn miễn phí, mặt đỏ lên, tay run run suýt đổ khay nước:

– Cậu… chủ… nước… nước đây.

Vương Hàn không thèm trả lời, vẫn tập trung hôn người đẹp dữ dội. [Tác giả: *cười như lên đồng*]

Hiểu Lan Yên đương nhiên nhận ra mình là người thừa thãi, cô đang định tiến đến cầu thang để đi lên phòng, thì một giọng nói lạnh băng làm cô dừng bước:

– Đứng lại!

Vương Hàn ra lệnh, đẩy người đàn bà đáng khinh kia, quăng cho cô ta một câu

– Về đi!

– Sao vậy anh, chúng ta còn chưa…

– Tôi không nói lần hai.

Tô Kiều Kiều thông minh, đương nhiên nhận ra điều bất thường. Bao năm nay cô mang tiếng là tình nhân của anh, tiền bạc không mảy may lo nghĩ, ai cũng ngưỡng mộ, cô đương nhiên hiểu rất rõ tính của anh.

Vừa rồi cô còn thắc mắc tại sao hôm nay anh đối cô lạ như vậy, nhưng có lẽ giờ thì cô đã hiểu, chắc chắn là vì muốn chọc tức con hầu quê mùa kia. Cô không can tâm, cố gắng hỏi lại:

– Em sẽ về, nhưng em muốn hỏi anh, đứa quê mùa kia, là gì của anh?

Vương Hàn không thèm liếc cô ta lấy một cái, tiêu sái bước tới chỗ Hiểu Lan Yên vẫn đang bất động, trên mặt mang theo nhu tình khó nhận biết.

Rất nhẹ nhàng, hắn đặt một nụ hôn lên môi cô trước cái nhìn đầy kinh hoàng của Tô Kiều Kiều. Hiểu Lan Yên đang hóa đá, bị nụ hôn của hắn làm tâm tình vỡ nát, bất giác rùng mình.

Cho tới khi Lan Yên tưởng chừng sắp ngưng thở, thì hắn mới buông tha môi cô, giọng nói lạnh băng đầy uy quyền, nhưng lại mang theo một chút dịu dàng hiếm thấy cất lên:

– Cô ấy ư? Cô ấy, là ôsin của tôi.

Từ hôm Vương Hàn hôn cô, cũng không về nhà nữa. Hiểu Lan Yên nhiều lúc vẫn tự hỏi, trong lòng cô là nhẹ nhõm, hay là mất mát?

Hắn ta cuối cùng vẫn chỉ coi cô là ô sin, không hơn không kém. Đấy là điều đương nhiên, nhưng đã như vậy, thì tại sao đối với cô… lại còn… Chẳng lẽ hắn nghĩ con người cô rẻ mạt đến vậy? Mấy ngày nay cô ở nhà một mình, tự thấy mình chẳng khác gì thứ đồ bỏ đi, chân tay tê liệt hết cả rồi.

“Cạch”

Tiếng cửa mở? Vậy là Vương Hàn về? Hay là nhà bác Trần? Đều không phải, từ cánh cửa rộng lớn, một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp bước vào. Các nét trên gương mặt bà thể hiện rằng, bà đã không còn trẻ nữa.

– Chào bác… bác tìm ai ạ?

– Cháu là ai?

– A, cháu là Lan Yên, cháu giúp việc cho nhà này ạ.

– Thảo nào nhìn cháu lạ quá, ta nhớ tháng trước còn là người khác mà…

Hiểu Lan Yên cũng không nói được gì nữa, kinh khủng chưa, cái nhà này mỗi tháng thay một giúp việc đấy! Hiểu Lan Yên đã ở đây gần một tháng, chắc khoảng ít ngày nữa thôi, cô cũng sẽ bị đá bay ra khỏi cái biệt thự này, trở lại với đường xá, không nhà không cửa, không ăn không mặc, và… không còn phải nghĩ đến Vương Hàn…

– Tiểu Yên, sao thế? Sao tự nhiên đơ ra vậy?

– A, cháu xin lỗi, mà cháu vẫn chưa biết bác là ai…

Người phụ nữ kia im lặng vài giây, nhìn cô rồi mở miệng:

– Ta là chị họ bác Trần, lên đây giải quyết chút việc.

– Ra vậy, thật tiếc quá, cả nhà bác Trần lại vừa về quê của bác gái chưa lên. Bác có mệt không, bác ngồi đi để cháu lấy nước cho bác. Muộn như vậy, bác đã ăn gì chưa?

Người phụ nữ thoáng ngẫm nghĩ, sau đó lại nở nụ cười hiền hậu:

– Ta ăn rồi, con ngồi đây nói chuyện với ta cho vui.

Lan Yên ngạc nhiên, cô còn không biết gì về bác ấy, thì nói cái gì đây? Nhưng cô cũng không thấy lo sợ, nếu bác ấy được sự đồng ý của mấy chú bảo vệ, thì chắc chắn là người quen rồi!

– Tiểu Yên, con về đây giúp việc được mấy tháng rồi?

Bình luận (0)

Để lại bình luận