Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tiếng động khô khốc vang lên, chiếc điện thoại mới tinh mấy giây trước còn nằm trong tay anh, vỡ tan tành dưới đất…

– Hiểu Lan Yên, sao lại là hắn ta?

Người, là anh quen trước.

Điện thoại, là anh mua trước.

Yêu cô, cũng là anh trước.

Vậy mà… cuối cùng, mọi thứ vẫn thuộc về Vương Hàn…

*

Hiểu Lan Yên ngồi trên xe, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái túi trong tay.

Như chợt nhớ ra điều gì quan trọng, cô quay sang Vương Hàn mở miệng:

– Cậu chủ, vừa nãy hình như cậu nói biết anh Long?

Nghe hai chữ “anh Long” quả là thân mật quá mà. Vương Hàn không nhìn cô, nhàn nhạt đáp lại:

– 24 tuổi, đã có bằng tiến sĩ, lúc đầu tôi đã nghĩ sẽ để hắn nhào nặn lại cái não của cô…

“Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn ném hắn ra xa cô!“. Vế này Vương Hàn không nói ra, lẳng lặng giữ lại, trầm tư.

Hiểu Lan Yên biết ý cậu chủ chê mình ngu ngốc, tuy nhiên vẫn rất cao hứng, nở nụ cười ngây ngô:

– Ai da cậu chủ, anh Long quả nhiên là giỏi. Cậu biết không, từ hồi tôi còn bé nhé, anh ấy…abc…xyz…

– HIỂU LAN YÊN!

Một câu nói của cậu chủ làm Lan Yên đang thao thao bất tuyệt giật bắn mình. Cô tròn mắt không hiểu, cậu chủ lại tức giận hay sao? Haiz, tuy chỉ mới ở với hắn có hơn một tháng, nhưng cô nhận thấy hắn thật là dễ cáu giận nha! Nhất là với cô…

– Cậu… cậu chủ… tôi lại nói gì sai ạ?

Bộ dạng Lan Yên lấm lét như con chuột nhỏ, Vương Hàn lại càng oai phong tuyên bố, trong giọng nói còn có ý gằn xuống

– Em.là.của.tôi.

Bốn từ, chỉ bốn từ. Nếu là người con gái khác, có lẽ sẽ ngơ ngác, sẽ phụng phịu, sẽ tra hỏi nọ kia. Nhưng Hiểu Lan Yên não nhỏ, đáp lại hắn một câu rất hồn nhiên, rất dõng dạc:

– Phải, tôi là của anh còn gì!

Vương Hàn nghe cô trả lời, một tia bất ngờ xoẹt qua. Hắn không đáp, chỉ là đưa cái nhìn chiếu thẳng vào cô. Trước ánh mắt quyền uy ấy, Hiểu Lan Yên vẫn là nhút nhát, nhìn xuống dưới chân, nhỏ giọng:

– Tôi là ô sin của anh còn gì…

Vương Hàn cuối cùng cũng hiểu ra… Hóa ra là hiểu ý tứ của hắn ra như vậy. Thôi thì cứ để thời gian làm con nhóc này sáng não ra đi, còn giờ cô cứ có ý thức “là của hắn” như vậy cũng tốt rồi…

Về tới nhà, Hiểu Lan Yên lại vào bếp nấu nướng. Từ khi không có bác Trần, cậu chủ lại hay ăn ở nhà, tay nghề Hiểu Lan Yên trở nên rất khá. Đôi tay nhanh nhẹn thái rau củ, thi thoảng lại đưa lên lau mồ hôi, hai gò má ửng hồng tự nhiên.

Vương Hàn lặng yên nhìn ngắm lưng cô, muốn tiến tới cắn vào cái gáy trắng ngần kia, nhưng vẫn là kìm lại, đi ra phòng khách.

Sau bữa cơm, ông chủ khó tính lại kêu mỏi lưng. Cô hầu nhỏ đương nhiên phải xoa bóp. Cào cào một hồi sau lưng hắn thì cô bắt đầu thấy mỏi. Vương Hàn biết nên kêu cô ngừng bóp, hắn lấy ra chiếc điện thoại trang nhã vừa mua cho cô, bấm bấm một lát rồi bảo:

– Từ nay có việc gì phải gọi vào số này.

Hiểu Lan Yên nhìn dãy số trên màn hình sắc nét, chần chừ không đáp.

– Có biết cách gọi không?

– Dạ, có…

– Thế thì tốt.

Vương Hàn lên phòng làm việc, để lại Hiểu Lan Yên vẫn ngồi nhìn chằm chằm vào điện thoại.

“Cạch”

Không biết sau bao lâu, Vương Thiên Nhi mở cửa bước vào, váy đỏ xẻ tà, bốc lửa quyến rũ. Đôi mắt mờ sương, bước đi không vững càng làm tăng thêm dáng vẻ câu dẫn.

Nhìn thấy Hiểu Lan Yên đồ ngủ lôi thôi đang ngồi ngây ngốc, Vương tiểu thư nhếch mép:

– Vương Hàn đâu?

Hiểu Lan Yên giật mình đáp

– Vương tiểu thư, cậu chủ đang ở phòng làm việc.

Vương Thiên Nhi định bước đi, nhưng hơi men lại làm cô thấy con nhóc kia thật vô cùng chướng mắt, liền quay lại:

– Đến khi nào thôi việc?

Hiểu Lan Yên bị hỏi bất ngờ nên ấp úng:

– Vương tiểu thư, thực ra tôi…

Hiểu Lan Yên không biết nói ra sao, chẳng lẽ lại nói rằng cô không thể thôi việc, là do tên họ Vương kia bắt cô…

Bình luận (0)

Để lại bình luận