Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Yên Yên!

Tịch Hình Long! Không ngờ anh ấy cũng dậy sớm như vậy. Hiểu Lan Yên bỗng nhiên thấy lòng vui vẻ, có lẽ cuộc sống này của cô, vẫn còn có người để tâm sự, tin tưởng.

Anh ngồi trầm tĩnh trong quán cà phê nghe cô khổ sở kể chuyện. Đồng hồ đều đặn tích tắc, hình như đã mấy tiếng rồi, may mắn hôm nay là chủ nhật. Anh lên tiếng, phá vỡ im lặng:

– Vậy là em đã đồng ý với Vương Hàn?

– Anh Long, em đã nghĩ rất nhiều, hầu như cả đêm qua em không có ngủ, có lẽ thực sự không có cách nào…

Nhưng cô không biết rằng, ngay khi cô vừa ra khỏi nhà, cái người mà cô muốn trốn tránh đã vào phòng cô. Người đàn ông cao to ngồi lặng thinh trong căn phòng ấm áp, tuấn lãnh tựa một vị thần, đẹp như khắc như tạc, tay không ngừng mân mê hai tờ giấy. Hắn cứ nhìn mãi vào hàng chữ run rẩy, khuôn mặt nghìn năm băng giá hé ra một nụ cười tươi tắn hiếm hoi. Vương Hàn bước ra khỏi căn phòng, đôi mắt còn đẹp hơn cả ánh bình minh mỗi sớm.

Hiểu Lan Yên nhìn ra bên đường, đôi mắt ngập tràn thảm đạm. Có lẽ cô phải trở về rồi, dù muốn hay không, cô vẫn phải đối mặt với sự thật: Cô đã đăng ký kết hôn. Thế nhưng ngay khi cô vừa định tạm biệt Tịch Hình Long, thì anh lại hỏi cô một câu, đầy kiên định, chắc chắn:

– Nếu em sợ Vương Hàn, không muốn làm theo lời hắn, vậy tại sao không giao mình cho anh, để anh bảo vệ, che chở em?

Hiểu Lan Yên ngồi im không khác một pho tượng, quá nhiều sự việc diễn ra, cô không thể thích ứng kịp. Thay vì an ủi cô, anh lại nói ra lời làm cô càng thêm rối rắm. Cô đã cúi đầu tới không thể thấp hơn, đang định mở miệng nói lời xin lỗi, thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên, lặng lẽ đẩy cô xuống biển băng sâu thẳm:

– Cảm ơn tiến sĩ Tịch, nhưng việc bảo vệ cô ấy, không cần phiền tới anh, vì tôi – chồng cô ấy sẽ làm điều này.

Tịch Hình Long im lặng.

Anh không nói câu gì làm không gian càng thêm thâm trầm hơn bao giờ hết. Hiểu Lan Yên lại càng bối rối. Tầm mắt chẳng biết phóng đi đâu, đành phải thủy chung nhìn xuống đất.

Vương Hàn cũng chẳng thèm đợi chờ ai phải nói, lạnh lùng kéo tay cô lôi ra xe, đi thẳng.

Có cảm giác gì đó trong lòng Lan Yên như là tội lỗi? Nhưng cô tại sao lại phải thấy có lỗi? Cô điên rồi! Bỗng nhiên nhớ lại những lời hắn vừa nói, cái gì mà chồng cô? Chẳng lẽ… hắn đã thấy mấy tờ giấy trong phòng cô rồi?

– Cậu chủ, cậu đưa tôi đi đâu?

Vương Hàn không đáp, cứ như vậy mà lái xe, xem câu hỏi của cô còn không bằng gió thoảng.

Xe dừng chân tại một ngôi biệt thự. Ngay lúc cô còn đang lơ ngơ, đã bị lôi đi ngay tức khắc.

Bị lôi lên cầu thang lúc nào còn không hay, đến khi Hiểu Lan Yên định thần lại một chút, đã thấy “chị họ bác Trần” lộng lẫy quý phái đứng ngay trước mặt.

Hiểu Lan Yên thoáng giật mình, lắp ba lắp bắp:

– Con… con chào bác…

Giờ cô mới để ý tới người đàn ông đang nằm thở ôxy trên chiếc giường lớn, lại thoáng thấy ánh mắt chị bác Trần buồn bã lóe lên tia vui vẻ, mới thấy rằng tình cảnh này của mình hết sức kì lạ.

Vương Hàn buông tay đang giữ chặt lấy cô, bàn tay bé nhỏ bỗng chốc trở nên thiếu vắng, có chút cảm xúc lạ lùng như là không nỡ… Hắn tiến lại phía giường, giọng nói bản chất đã lạnh, lại cố ý trầm xuống như không muốn nói to:

– Cha…

À, ra là cha hắn. Hiểu Lan Yên nhìn hắn quỳ gối bên giường, lại nhìn cha hắn yếu ớt, cảm thấy lòng trùng xuống.

– Hàn, con về…

Con? Biết ngay mà, đúng là đời cô luôn bị người khác dắt mũi. Trước tới nay vẫn cứ ngây ngô mà nghĩ rằng người phụ nữ quyền quý kia là chị họ bác Trần. Haiz… kết quả lại là mẹ Vương Hàn, quả đúng là mẹ nào con nấy, đều nguy hiểm và thích thách thức IQ con người.

Vương Hàn hiểu ý mẹ mình, bước tới phía Hiểu Lan Yên kéo cô lại giường. Theo quán tính, cô cũng quỳ xuống. Hắn lấy ra từ trong túi áo một cái hộp nhung nhỏ, từ từ mở ra. Vật trong hộp lấp lánh kiêu sa, chỉ nhìn qua cũng làm người ta lóa mắt, khỏi nói nhiều cũng hiểu là cái nhẫn, không phải một chiếc nhẫn bình thường, mà là thứ trang sức của người quyền quý…

Bình luận (0)

Để lại bình luận