Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong giây phút mơ hồ, dường như Vương Hàn nắm lấy tay cô, đeo vật nhỏ bé tinh tế kia lên ngón tay trắng ngần của cô, trông thật lấp lánh đẹp mắt!

Cô đã nghĩ là mình đang mơ! Vì Hiểu Lan Yên nhiều khi cũng rất dễ rơi vào mộng mị về những điều không tưởng. Nhưng đây lại là sự thật… Người đàn ông lạnh lẽo quyền lực bậc nhất kia, đang đeo nhẫn cưới cho một cô hầu tầm thường. Nghe mới thật kì quái và vô lý làm sao! Nhưng cho tới khi cảm nhận được sức nặng của vật trên tay, Vương Hàn vẫn cứ không buông cô ra, thậm chí còn kéo cô đứng dậy, nắm lấy tay cô rất chặt, giọng nói kiên định vô cùng:- Cha, mẹ, hai người đã thấy rồi, đây chính là cô gái mà con muốn kết hôn.

Người đàn ông trên giường mắt khẽ mở, sự yếu ớt cũng khó mà giấu hết đi nét tuấn tú nghiêm trang trên khuôn mặt, thật là y hệt Vương Hàn. Mẹ hắn nở nụ cười mãn nguyện, tiến tới nắm lấy tay cô, giọng nói vô cùng vui sướng:

– Yên Yên, cảm ơn con rất nhiều, tâm nguyện của chúng ta xem ra đã thành rồi.

Thật buồn… Sẽ thế nào nếu phu nhân phát hiện ra thứ hôn ước này chỉ là một hợp đồng giấy trắng mực đen, một thứ hiệp ước được quy đổi bằng tiền? Và cô, thì mãi mãi vẫn chỉ là một đứa hầu không hơn không kém.

– Đám cưới sẽ tổ chức ngay tuần sau, miễn là hai đứa sẵn sàng.

– Vâng.

Vương Hàn chỉ trả lời đúng một chữ, tim Hiểu Lan Yên run lên một hồi.

– Cậu chủ đã về! Yên Yên, con đi cùng cậu chủ sao?

Hiểu Lan Yên nghe bác Trần hỏi, chỉ biết ấp a ấp úng. Vương tiểu thư đã đứng từ phòng khách nhìn cô từ bao giờ. Ánh mắt thản nhiên trong lành như nước, nhìn mà như không.

– Hàn, anh vừa đi đâu về vậy?

– Anh qua nhà cha mẹ.

Vương Thiên Nhi giữ chặt điện thoại trong tay tới nỗi móng tay trắng bệch, cố gắng kìm nén cơn tức giận đang trực trào, trưng ra nụ cười tươi đẹp nhất có thể:

– Anh qua thăm cha phải không? Vậy mà không kêu em.

Hiểu Lan Yên mới thấy thật kì lạ! Vương Thiên Nhi thân thiết với Vương Hàn tới mức, gọi cha hắn là cha, vậy mà sao lại không cưới nhau luôn đi cho đẹp cả hai họ. Còn lôi người vô tội như cô vào, cứ như cố tình chế giễu cô vậy…

Người ta nói ngốc có cái phúc của ngốc, có lẽ đúng vậy. Nếu như Hiểu Lan Yên không chậm hiểu, thì phải chăng cô đã không được hưởng thứ may mắn mà người người khao khát. Chỉ có điều, cô lại chẳng hề nhận ra đó là may mắn…

Ngày qua ngày, Hiểu Lan Yên vẫn đi tới trường, nhưng tâm hồn thì đã sớm đi lên mây rồi. Tịch Hình Long dường như đang trốn tránh cô, cô muốn nói chuyện với anh, anh lại vờ đi như không thấy. Tại sao vậy chứ? Cô suy nghĩ, định hỏi anh cho rõ ràng, nhưng lại ngại nên thôi. Hơn nữa, mỗi lần cô nói chuyện với anh Long, Vương Hàn đều tỏ vẻ tức giận, hắn đã tức giận thì thật là khó coi.

Cô lại nghĩ tới hắn! Lại nghĩ tới cái ngày trọng đại sắp diễn ra, thật sự rất gần rồi. Haiz, sao lúc nào cô cũng phải một mình chống lại sợ hãi vậy chứ, ngày trước ít nhất còn có anh Long, giờ thì…

Bác Trần vẫn cứ quan tâm yêu thương cô, nhưng lạ lùng là không cho cô làm nhiều việc nhà nữa. Không biết là do tưởng tượng hay đó là sự thật, dường như mọi người cứ dần cách xa cô ra vậy… Hiểu Lan Yên thái rau củ, chẳng hiểu sao mồ hôi lại chảy ra từ khóe mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh mẹ cha hiền từ trìu mến, có tiếng động viên vô hình nào vọng vào tâm trí cô.

Tất cả mọi thứ cô biết về những bước tiếp theo của cuộc đời mình, đó là ba ngày nữa cô sẽ kết hôn, và mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng, cô không cần bận tâm gì hết. Giấy đăng kí đã có, nhẫn đã đeo, chỉ là không có chụp ảnh cưới. Gia đình Vương Hàn cố gắng làm mọi thứ đơn giản nhất có thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận