Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có tiếng bước chân nặng nề văng vẳng, ba tên đàn ông to con, mặt mũi bặm trợn tiến vào căn phòng. Hiểu Lan Yên bắt đầu có linh cảm cực kỳ bất an, nhưng nguời cô mềm như bún, chỉ biết cố gắng hết sức, lùi dần vào góc tường. Thấy vậy, ba tên kia trên mặt lại càng lộ ra hứng thú, nụ cười vén lên ghê tởm và hung ác, hướng nhìn Hiểu Lan Yên đầy thèm khát, có tên còn liếm mép như thú hoang.

Hiểu Lan Yên bắt đầu co rúm, bắt đầu hiểu ra, có lẽ cô… bị lừa rồi. Hay nói trắng ra, là mạng cô đang nguy rồi! Dù là thế, Hiểu Lan Yên giọng đã run lên bần bật, vẫn cố lấy can đảm mà nói to nhất có thể:

– Các người là ai? Các người định làm gì?

Tên ở giữa nghe cô hỏi xong thì ngửa cổ cười khằng khặc, đáp lại cô bằng một giọng khả ố vô cùng:

– Em gái, em vào đây rồi thì hỏi nhiều làm gì? Vui vẻ với bọn anh một đêm có phải hơn không?

Thôi xong! Hiểu Lan Yên nghe thấy tiếng tâm can mình vụn nát. Cô đã gây thù chuốc oán với ai ở kiếp trước, mà kiếp này lại khủng khiếp như vậy? Cái cảnh bắt cóc hiếp dâm tưởng chỉ có trên phim thôi chứ. Đừng đùa nữa mà, mai cô… Phải rồi! Mai là ngày cưới của cô mà!

Như vậy thì đúng là bắt cóc trước hôn lễ rồi! Nhưng cô liên quan gì chứ? Sao lại là cô, mà không bắt cóc Vương Hàn? (=_=”) Nếu thật sự cô sẽ bị… thì đời cô thảm thật rồi! – Nhưng… còn bác Trần… các người… làm sao các người…

Hiểu Lan Yên đúng là càng nói càng thấy mình ngu. Giờ này còn bác Trần gì nữa chứ, cô còn chưa ngộ ra là mình bị lừa hay sao? Cô bị chúng gọi ra đường rồi đánh ngất chứ còn sao nữa… Cái gì mà việc gấp giữa đêm chứ, chỉ vì một tin nhắn nặc danh, mà cô chẳng quan tâm liền chạy một mạch ra đường vắng. Ôi chao… thật là thành phần tận cùng xã hội, một đứa như cô sống chỉ chật đất mà…

Nhưng cũng lạ, làm sao chúng biết được số điện thoại của cô cơ chứ? Hơn nữa, cô không hề biết chúng, vì sao chúng lại muốn hại cô? Còn chưa kịp suy nghĩ gì thêm, Hiểu Lan Yên đã lập tức nhận ra một loại cảm giác kì lạ dâng lên trong cơ thể.

Người cô dường như càng mềm hơn trước, mặt mũi đỏ bừng, thứ cảm giác vô hình nay đã có thể gọi tên: Ngứa. Cơn ngứa râm ran, nhưng dường như không xuất phát từ bên ngoài, mà là từ bên trong. Không ổn, cô thực sự không ổn rồi! Hiểu Lan Yên chưa bao giờ trải qua cảm giác kì dị này, nên không thể hiểu nó là gì, cũng không biết rằng, mình đã bị tiêm thuốc.

Mọi thứ trước mắt cứ mờ dần, mờ dần. Ba tên đàn ông thấy cô vặn vẹo đau khổ lại càng khoái trá, tiếng cười càng man rợ, giọng nói đầy đắc ý:

– Thuốc ngấm rồi, đợi một lúc xem thế nào rồi cho thêm liều nữa.

– Nữa sao anh? Thế có nhiều quá không?

– Ngu như chó, nhiều thì nó mới chủ động, mình mới có cái mà quay chứ.

– Hehe, đúng là anh cả. Con này nhìn quê quê ngu ngu mà nõn nà ra phết, em cũng ngứa ngáy lắm rồi!

Chúng cười với nhau ầm ĩ như tiếng hú săn mồi. Những tràng cười liên tiếp kinh dị, những lời lẽ bẩn thỉu và đầy ý tứ, rót vào tai Hiểu Lan Yên, nhưng cô cũng chẳng thể hiểu điều gì, bởi lẽ cô đang quay cuồng trong cơn khó chịu quái đản…

Vương Hàn…

Vương Hàn…

Hắn đang ở đâu?

Mai là ngày cưới, hắn sẽ cưới cô, cô sẽ cưới hắn. Vậy mà giờ đây, cô đang lâm vào nguy hiểm, hắn thì ở xa. Ngày mai, cô biết phải làm sao? Cô đã mệt và kiệt sức rồi, cơn ngứa vẫn không dứt, nhưng thay vì gục xuống và thiếp đi, cô lại cứ vật vã như vậy, không thể hiểu mình đang cần điều gì.

Văng vẳng bên tai cô, vẫn là cuộc đối thoại đầy đáng sợ:

– Tội cho cô em, mai cưới mà giờ lại phải dâng… cho bọn anh.

– Phải rồi, ai bảo em đắc tội với khách quý của anh cơ. Thôi thì chịu khó, bọn anh sẽ nhẹ nhàng…

Bình luận (0)

Để lại bình luận