Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên đâu còn sức mà có thể thu hết mọi âm thanh hỗn loạn ấy vào đầu. Cảnh tượng cuối cùng cô nhìn thấy trước khi chỉ còn một mảng đen tối, đó chính là dáng hình thân thuộc bế cô lên bằng vòng tay rắn chắc. Và có lẽ, cô đã cười, dù đau đớn bao trùm…

Một màu trắng xóa, trắng tới vô hồn.

Hiểu Lan Yên bừng tỉnh giấc, đã là lúc nào rồi? Tại sao chân tay cô lại không thể cử động được, cả người cô lại bất động thế này? Ôi trời… Cảm giác hai cánh tay bị băng bó chằng chịt mới khó chịu làm sao, phía bàn tay hơi nhức và vướng, tuy nhiên trong người lại khá nhẹ nhàng dễ chịu.Hóa ra, cô đang được truyền nước! Nhưng khoan đã, thứ gì đang ghé vào sườn trái của cô thế này? Hiểu Lan Yên cố gắng mở to đôi mắt nâu, dù rất mệt nhưng vẫn lấy hết sức đảo qua đảo lại, tình cờ lại vừa vặn đảo tới vị trí “đặc biệt”, cái nơi mà con người cao ngạo kia đang nằm chẳng ra nằm, ngồi chẳng ra ngồi, đầu ghé sát vào bên sườn cô.

Hiểu Lan Yên phì cười, nhưng vừa cười được vài tiếng thì thầm thì hai cánh tay đã truyền tới cảm giác đau nhức dữ dội. Ui da, đầu cũng đau như búa bổ, mơ hồ vô cùng, cô thật sự chẳng hiểu chuyện gì đã diễn ra nữa…

Con người kia thấy thấy động thì tỉnh dậy ngay lập tức. Hiểu Lan Yên lại thêm lần nữa cảm thấy hài hước, cứ như là cảnh giác ấy, chút động nhỏ mà đã vội mở mắt rồi! Thật là, lúc ngủ trông hắn còn dễ chịu hơn là u ám như khi tỉnh dậy mà.

Vương Hàn thấy con nhóc trên giường mắt mở to nhìn hắn, môi còn có ý cười cợt, mặt liền tối lại, nhưng mừng vui trong mắt thì lại giấu không nổi:

– Tỉnh rồi?

– Phải. Tôi vừa mới…

Tiếng phát ra thật sự là nhỏ như mèo kêu, chắc phải khó khăn cho người nghe lắm. Thế nhưng nhìn bộ dáng Vương Hàn lúc này thì đúng là đã nghe rất rõ rồi. Hắn đưa tay lên định làm gì đó, nhưng bỗng dưng khựng lại giữa không trung rồi hạ xuống, trầm giọng hỏi:

– Sao lại tới đó?

– Dạ? Tới đâu?

– Nhà hoang.

Hiểu Lan Yên dần nhớ ra tất cả, nhớ xong rồi lại cảm thấy tủi thân, hai mắt đo đỏ, chất giọng mèo kêu cố gắng diễn tả lại sự việc một cách ngắn gọn dễ hiểu nhất cho Vương Hàn nghe. Vương Hàn nghe xong, phòng bệnh tràn ngập tĩnh lặng, vẻ băng lãnh làm người đối diện nhìn không ra cảm xúc, lại vô tình làm Hiểu Lan Yên bối rối cuống cuồng.

Hiểu Lan Yên kể xong thì im lặng, nghĩ nghĩ gì đó, lại hỏi:

– Cậu chủ, sao cậu lại biết tôi ở đó?

Vương Hàn không nói, chỉ là giơ lên cái điện thoại di động của cô, xem ra bị vỡ một chút ở góc màn hình, hẳn là rơi ra trong quá trình cô bị bắt cóc rồi. Hiểu Lan Yên cơ hồ không hiểu, Vương Hàn tiếp tục nói thêm một câu:

– Là kết nối dò tìm vị trí.

Ồ, hiện đại, là công nghệ tân tiến đó mà! Cũng may có điện thoại cậu chủ mua cho, không thì cô đã đoản thọ rồi! Vương Hàn nhìn cô không chớp mắt, một cỗ tức giận bất chợp dâng lên, thành ra giọng nói hướng cô to hơn một chút:

– Sao lại làm chân tay thành ra thế này?

Hiểu Lan Yên thực sự không biết giải thích làm sao nữa? Cô nên nói như thế nào đây? Là cô cần giữ mình? Hay là cô không muốn bị…? Nhưng một lý do thực sự khiến Lan Yên không thể buông xuôi, cô lại không dám nói thật… Vì Vương Hàn sẽ không tin, cũng sẽ không muốn nghe tới điều đó.

Thấy con nhóc yếu ớt nhìn hắn nửa ngày mà chẳng thể nói nổi một câu, Vương Hàn đúng là không nỡ, trách mình quá vội vàng, con nhóc vừa tỉnh đã dồn dập hỏi nọ hỏi kia. Chung quy cũng chính là lo lắng xót xa… Nhưng có lẽ, dù cô không nói ra, hắn cũng hiểu rõ lý do vì sao mà. Nghĩ tới đây, hắn không nhịn được mà nhếch lên ý cười, đặt giữa hoàn cảnh hiện tại thật… chẳng ra làm sao cả!

Vương Hàn đứng lên, bộ dáng cao lớn cứ như che rợp cả gương mặt Hiểu Lan Yên. Hắn kéo chăn bao kín vai cô, định mở miệng ép cô ngủ, lại bắt gặp đôi mắt mọng nước đang lo âu nhìn hắn:

Bình luận (0)

Để lại bình luận