Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương tiểu thư biết là Vương Hàn thì mừng không kể xiết, muốn nhảy lên mà ôm lấy hắn, lại phải cố gắng mà diễn nốt vai yếu đuối bệnh tật, thật sự là khá mệt mỏi chán chường, nhưng Vương Hàn vừa mới tới dỗ cô ăn giờ lại quay lại, chẳng lẽ vở kịch này thực sự có tác dụng rồi?

– Vương Thiên Nhi, giờ em thấy trong người thế nào?

Trời ơi, quan tâm cô như vậy. Vương Thiên Nhi trong lòng đã nở hoa, nhưng vẫn cố ho ra vài tiếng mới nhỏ giọng đáp:

– Em rất mệt, nhưng thấy anh thì đỡ rồi.

– Nếu em đã đỡ, có muốn trở về nhà không?

Chao ôi, xem ra hôm nay đúng là ngày lành tháng tốt, cô đương nhiên muốn trở về, cô đợi anh hỏi câu này lâu lắm rồi. Một tiểu thư danh giá như cô, vậy mà không son phấn, không shopping, không chơi bời tụ tập, ngày ngày chỉ có nằm bẹp trên giường bệnh chật hẹp gò bó, lại còn ba bữa uống thuốc bổ, hỏi cô làm sao chịu được? Dù là vậy, cô cũng không thể để phấn khích lộ ra ngoài. Vương Thiên Nhi liền liếc mắt về phía y tá chăm sóc cho mình. Cô y tá hiểu ý, vì đã được dặn dò trước, nên bộ dáng lo âu hiện ra rất chân thật:

– Không được đâu Vương tổng, Vương tiểu thư còn yếu lắm. Nếu không chăm sóc cô ấy cẩn thận như ở viện, e rằng…

Vương Thiên Nhi nghe xong thì trong lòng không thể hài lòng hơn, đúng là có sự chuẩn bị trước có khác, giờ chỉ cần thêm gương mặt yếu ớt tuyệt vọng nữa là hoàn hảo:

– Nhưng Hàn, ở viện làm em càng mệt, em chỉ muốn về nhà với anh…

Vương Hàn nhìn cô, rồi hướng về phía y tá quyết định:

– Tôi sẽ đưa cô ấy về nhà. Về phần chăm sóc, tôi sẽ lo. Phiền cô chuẩn bị giúp tôi thủ tục xuất viện.

Cô y tá nghe xong thì vội vàng đi ngay. Vương Thiên Nhi đạt được mục đích thì không thể vui mừng hơn nữa. Cô không cần biết đã có chuyện gì xảy ra với Hiểu Lan Yên ban nãy, nhưng xem ra, nó thật sự là việc rất tốt rồi!

Từ hôm ấy, Hiểu Lan Yên không còn nhìn thấy bóng dáng Vương Hàn đâu nữa. Cô không hiểu lý do vì sao, nhưng có lẽ do hắn lại bận công việc. Đồng thời có thêm một chị y tá ngày ngày túc trực bên cô, chăm sóc cô rất chu đáo.

Vết thương trên người Hiểu Lan Yên chuyển biến tốt, rất may là sẽ không bị để lại di chứng. Ba ngày nữa cô sẽ xuất viện. Vậy là cô đã có thể thoát khỏi giường bệnh cùng những bình truyền nước phiền phức, những mũi tiêm và hàng chục viên thuốc mỗi ngày,… và còn có thể nhìn thấy Vương Hàn nữa… Cảm xúc này, có thể được gọi là mong chờ hay không?

– Chị Doãn, chị biết tại sao chị lại bị đưa tới chăm sóc em không?

Chị y tá trẻ cười cười, cái gì mà “bị đưa tới” chứ, cô được chăm sóc cho người của Vương tổng, vui mừng còn không kịp ấy chứ! Con bé tên Lan Yên này thật là vô cùng ngốc nghếch, nhưng tính tình lại hiền lành đáng yêu, thật dễ làm người ta yêu thích. Dù mới chăm sóc con bé vài ngày, nhưng cô đã rất thích con bé rồi.

– Yên Yên, chị được Vương tổng yêu cầu tới chăm sóc em cho đến khi em ra viện mà.

– Ồ ra thế. Vậy… chị… có biết Vương Hàn đi đâu không?

Chị Doãn tủm tỉm cười, thành thật đáp:

– Cậu chủ đón Vương tiểu thư về nhà lâu rồi, nghe nói Vương tổng muốn đưa cô ấy ra viện.

Hiểu Lan Yên nghe xong, nghĩ nghĩ, sau một lúc bỗng dưng thấy hơi chạnh lòng, thứ cảm xúc vô cùng khó diễn tả bỗng dâng lên. Cô thẫn thờ nằm xuống, vì vô tình mà đè lên vết thương. Hiểu Lan Yên cắn răng nhịn đau, một câu cũng không dám kêu ra, cứ như vậy mà nặng nề chìm vào giấc ngủ…

Hôm nay Hiểu Lan Yên xuất viện.

Chị Doãn bảo, có xe ô tô tới đón cô. Là người của Vương Hàn. Nhưng không có hắn ta…

Hiểu Lan Yên thấy lòng mình trùng xuống, rõ ràng là mất mát mong chờ, lại chẳng hiểu được lý do tại sao. Cô bước tới gần chiếc xe sang trọng, người ngồi trên ghế lái đã vội vàng bước xuống mở cửa xe cho cô. Ồ, là bác Trần kia mà, lâu lắm rồi cô không có nhìn thấy bác ấy, chỉ thấy mình bác gái thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận