Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một cảm giác kính yêu dâng lên trong lòng Hiểu Lan Yên như là giữa người thân trong gia đình, cô nhìn bác Trần hiền từ chào mình, dù còn mệt trong người nhưng vẫn tươi cười đáp lại:

– Con chào bác Trần, dạo này con không thấy bác, chắc là bác bận lắm?

Bác trai nhìn cô cười hiền, con bé đã làm việc cho cậu chủ gần ba tháng, vậy mà tới giờ vẫn giữ bộ dạng ngốc nghếch ngây ngô, thật khác hẳn so với những nữ giúp việc trước đây. Có thể đó chính là lý do mà Lan Yên có thể ở lại làm việc lâu tới vậy, chính là vì sự thật thà đáng yêu, không toan tính. Bác Trần lại nghĩ nghĩ, không biết sau này khi con nhóc đã trở thành Vương phu nhân, bác còn quen miệng mà gọi cô bé hai tiếng “Yên Yên” không nữa.

Bác Trần lái xe đưa Hiểu Lan Yên về, có hỏi cô vài câu về tình hình sức khỏe. Đương nhiên Hiểu Lan Yên nói rằng mình ổn. Tất nhiên rồi, cô rất ổn, vết thương cũng sắp lành, có thể sẽ để lại sẹo, nhưng sau khi đóng vảy sẽ hết thôi… Hiểu Lan Yên cười cười, tự an ủi mình, trong đầu hiện lên hình ảnh của ai đó, bỗng nhiên muốn mấy vết thương trên tay mình khỏi nhanh hơn một chút. Nghĩ tới lúc nhìn thấy những vết sẹo sẽ hiện hữu trên hai cánh tay, dưới cổ, hai chân, xấu xí và khó nhìn, bỗng nhiên trong lòng Hiểu Lan Yên dâng lên một nỗi lo âu kì dị…

Xe hơi dừng lại trước cánh cửa sang trọng, trang trí tinh tế xa hoa, Hiểu Lan Yên dường như đã cười. Cô không cần đợi bác trai, tự mình mở cửa lê bước xuống xe. Cánh cửa cao lớn tự động mở rộng, như mở ra cả cánh cửa hi vọng chờ mong trong lòng cô hầu nhỏ đang đứng ngước nhìn.

Bác trai lại cười hiền, nói với cô như dặn dò:

– Yên Yên, giờ bác có chuyện phải đi ngay, con vào nhà đi nhé! Nhớ giữ sức khỏe.

Hiểu Lan Yên bước vào phòng khách thân thuộc, hít một hơi thật sâu. Cứ như được trở về “nhà” vậy, từ địa ngục nhảy lên thiên đường. Cô nén khó chịu từ những vết thương chưa lành, cố cất tiếng gọi to:

– Bác gái à…

Im ắng.

Lấy hết sức bình sinh gọi thêm một tiếng, phổi như muốn long ra vậy, vẫn không có tiếng trả lời.

Bác gái đi vắng sao? Trong nhà không có ai?

Kì lạ thật. Hiểu Lan Yên bỗng thấy lòng hụt hẫng. Một chút tủi thân tự nhiên xuất hiện rồi rất nhanh liền biến mất. Hiểu Lan Yên căn bản hiểu được mình không có quyền tủi thân, cô được đưa vào viện, được chữa trị như vậy là đã quá may mắn rồi.

Hiểu Lan Yên đứng chôn chân trên nền nhà một lúc, chẳng biết tiếp theo nên làm gì, thôi thì đành ngồi ở ghế sofa đợi thử vậy.15 phút trôi qua, sẵn trong lòng đang mệt mỏi, kì thực có hơi ngu ngốc, nhưng đêm qua Hiểu Lan Yên đã dở người tới mức quá hưng phấn vì hôm nay được xuất viện, thao thức tới hai giờ sáng. Nghĩ lại đúng là chẳng ra làm sao cả… Hiểu Lan Yên một mình cười khổ, cứ mông lung như vậy liền thiếp đi.

Cô cũng rất sợ nhỡ bác gái hay cậu chủ đi công chuyện từ bên ngoài sẽ về bất chợt, nên đâu có dám ngủ say, cô cứ chập chờn, ngồi trên ghế êm mà đầu gật lên gật xuống. Thi thoảng vì giật mình mà mở to mí mắt, lại nhìn ngó xung quang xem có người về hay không. Cô đơn lẻ loi, ngay giữa ngôi nhà rộng lớn, kể cũng đáng ghét thật đấy!

Cho tới khi nghe thấy tiếng người, thì Hiểu Lan Yên mới quyết định mình không nên duy trì tư thế gật gù này nữa. Nhưng dị thường là, tiếng nói kia, lại phát ra từ phía trên lầu, ngay đầu cầu thang. Như vậy, tức là trong nhà có người? Nhưng… vừa nãy cô đã lớn tiếng gọi, đâu có ai trả lời? Tiếp tới, là tiếng bước chân xuống cầu thang, giọng nói trong trẻo thanh cao đi kèm:

– Hàn, đừng lo, anh cứ bắt em nằm trong phòng như vậy em liền phát ốm mất…

Bác gái Trần kia mà? Còn đang ân cần đỡ Vương tiểu thư xuống từng bậc cầu thang nữa. Ngay đằng sau… là Vương Hàn. Mặt hắn lạnh như băng, ánh mắt quét qua cô, đến một tia cảm xúc bất kì cũng không có, nhưng khi nhìn sang Vương Thiên Nhi, thì hình như tràn ngập yêu thương lo lắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận