Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên đang định vào bếp nấu bữa trưa thì nghe tiếng động ngoài cửa, liền chạy ra xem ai, biết là ai rồi lại thấy mình lúng túng vụng về tới kì lạ.

– Cậu… cậu chủ ạ…

Vương Hàn nhìn cô, nhưng nhanh tới mức không đủ để người ta nhận ra cái nhìn ấy, rồi lập tức quay bước lên phòng. Kí ức đêm qua mơ hồ hiện ra trong tâm trí Hiểu Lan Yên, rất nhanh liền bị cô lơ ngơ mà gạt bỏ. Bỗng dưng cậu chủ lại về vào buổi trưa, lẽ nào chiều nay được nghỉ?

Một lúc sau, Vương Thiên Nhi cùng Vương Hàn tình cảm đi xuống phòng khách. Vương Thiên Nhi như vô tình nảy ra ý tưởng, vui vẻ cười nói với Vương Hàn:

– Hàn, lâu lắm rồi anh mới về ăn trưa, hay là hôm nay để em đích thân vào bếp nấu nhé?

Vương Hàn gương mặt vẫn lạnh như băng, nhưng trong giọng nói thì ít nhiều cũng là quan tâm lo lắng:- Em chưa khỏe hẳn sao còn muốn nấu ăn? Thích thì để khi sức khỏe ổn định là được.

Nhưng Vương Thiên Nhi đã quyết điều gì làm sao dễ bỏ cuộc, tiếp tục giữ vững tươi cười đề nghị:

– Như vậy sao được chứ, em biết công việc của anh rất bận. Cứ để em nấu cho anh một bữa cơm, đặc biệt là vì anh đấy!

Vương Hàn thấy người đẹp kiên quyết cũng không tiếp tục ngăn cản, chỉ dặn dò hai câu rồi lại điềm tĩnh hướng về cái ti vi lớn trong phòng khách.

Vương Thiên Nhi được đồng ý đương nhiên vô cùng thỏa mãn, nụ cười cứ nở mãi trên môi, đeo lên tạp đề con thỏ đáng yêu mà hàng ngày Hiểu Lan Yên vẫn thường đeo, bắt tay vào làm bữa trưa cho người yêu trong lòng.

Nói thì nói là bữa cơm của Vương tiểu thư, nhưng bác Trần và Hiểu Lan Yên bên cạnh vẫn không ngừng giúp đỡ, khi thì lấy hộ cái này, khi thì trông giúp cái kia… Người ta nói “nấu ăn bằng tình yêu và con tim” quả không sai. Thử nhìn Vương tiểu thư xinh đẹp tuyệt trần đang thái thịt đằng kia xem, chẳng phải bộ dáng vô cùng hạnh phúc và chăm chú hay sao? Hiểu Lan Yên vừa nghĩ vừa cười khổ, thật đúng là chẳng ai vớ vẩn bằng cô, làm sao lại đi so sánh mình với một con người cao quý xa hoa như thế, dẫu cho mỗi bữa cơm, Hiểu Lan Yên đều thêm vào đó không biết bao nhiêu là tình yêu và chân thành đi chăng nữa…

Cái gì cơ? “Tình yêu”???

Hiểu Lan Yên thực chỉ muốn tát vào mặt mình một cái, đúng là “nhàn cư vi bất thiện mà”! Nhàn nhã hơn một chút nhìn suy nghĩ quái đản chẳng ra sao. Lơ ngơ một lúc, đến mức mỹ nhân đằng kia gọi vài câu cũng chẳng nghe thấy. Vương Thiên Nhi bực tới mất kiên nhẫn, đang định đi tới thì Hiểu Lan Yên đã tự giác bừng tỉnh, vội vã đáp:

– A, Vương tiểu thư cần giúp gì?

Vương Thiên Nhi lại nén xuống khinh thường, nở nụ cười như nắng ban mai, giọng nói nhẹ nhàng pha chút cầu cạnh:

– Cô Hiểu, đồ ăn đã nấu xong hết rồi. Món canh gà nấm ngũ sắc này, Vương Hàn rất thích ăn, tôi sợ nó chưa ngon, cô có thể nếm thử giúp tôi không?

Hiểu Lan Yên ngô nghê gật gật đầu, chạy về phía nồi canh nóng hổi trên bếp, lấy chiếc thìa nhỏ trên giá, múc một muỗng canh đưa lên miệng nếm thử. Vương Thiên Nhi có vẻ thật sự rất cẩn thận trong bữa cơm này, còn dặn cô thêm một câu:

– A phải rồi cô Hiểu, vừa nãy thử tôi thấy nó hơi nhạt, cô nếm rồi cho thêm chút muối hộ tôi nhé!

– Được, Vương tiểu thư.

Kể ra, Vương tiểu thư lúc nấu nướng trông cũng thật đảm đang dễ chịu, lại còn tin tưởng nhờ cô kiểm chứng thức ăn nữa chứ. Hiểu Lan Yên lần đầu cảm thấy vai trò được nâng cao như vậy đương nhiên rất vui. Mà công nhận, món canh này cũng thật là nhạt quá, nghĩ vậy, cô liền với lấy lọ muối và hạt nêm, cho thêm một chút. Nếm lại một lần nữa thấy rất vừa vặn thơm ngon, mới hài lòng đậy nắp nồi lại.

Vương Thiên Nhi làm xong tất cả các món ăn thì mãn nguyện vô cùng, kêu bác Trần và Hiểu Lan Yên hãy ra ngoài trước, còn lại tự mình sẽ chuẩn bị nốt. Chẳng biết cụ thể là từ bao giờ, Vương Hàn đã cho thêm điều luật: giúp việc có thể ăn cùng chủ nhân, thế là đương nhiên, bữa cơm tình yêu này, cũng có sự tham gia của hai người giúp việc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận