Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tịch Hìng Long nhìn cô vô tư thì dở khóc dở cười. Vì một cốc nước ép mà mua ba cân cà rốt? Như vậy là định đi chợ thay cả tháng hay sao? Anh cố nén cười, lại nhịn không được mà véo cái má phúng phính của cô:

– Nặng như vậy, để anh xách hộ cho.

Lúc này Hiểu Lan Yên mới để ý, công nhận là nặng chết đi được ấy, tay phải bị thương thành ra xách kiểu gì cũng khó. Có anh Long xách hộ thì tốt quá rồi, cô sẽ không cần chật vật nữa:

– Vậy tốt quá, cảm ơn anh Long.

Tịch Hình Long nhìn cô tung tăng dạo bước bên mình, hạnh phúc trong lòng không hẹn mà trào dâng. Nhưng hạnh phúc chẳng được bao lâu, liền bị thay thế bởi đắng cay chua xót:

– Yên Yên, tuần sau em thật sự sẽ cưới Vương Hàn sao? Hắn vừa gửi thiệp mời cho anh.

Hiểu Lan Yên bất ngờ suýt thì té ngã. Sao cơ? Tuần sau? Cưới? Vương Hàn? Nhưng cô đã được biết gì đâu? Cảm xúc trong lòng nhộn nhạo nhưng lại không thể nói lên lời. Là bất ngờ? Tức giận? Hay là… hạnh phúc? Chút hạnh phúc bé nhỏ và ẩn giấu sau gương mặt Hiểu Lan Yên, làm sao Tịch Hình Long lại không nhìn ra cho được. Mọi dự tính ban đầu, chỉ chờ cô nói câu em không muốn sẽ lập tức ôm lấy cô, đưa cô đi, lo cho cô cả cuộc đời này. Thế nhưng, tất cả những dự định ấy đều đã bất thành khi anh nhìn thấy niềm hạnh phúc nhen nhóm trong đôi mắt to tròn của Hiểu Lan Yên. Đó cũng là lúc anh nhận ra, mình đã hoàn toàn hết hi vọng rồi. Trong lòng cô, trước sau như một, chỉ có chỗ cho hình bóng Vương Hàn, chứ không hề có anh…

Bị vòng tay Tịch Hình ôm lấy, Hiểu Lan Yên bất ngờ tới mức đơ ra như phỗng, giỏ cà rốt nặng đập vào lưng cô làm cô đau mà kêu lên một tiếng. Tịch Hình Long chua xót buông cô ra, đưa lại cho cô giỏ cà rốt. Cái ôm đầu tiên và cũng là cuối cùng, anh dành cho Lan Yên khi cô đã không còn là một cô bé, đã trở thành một người con gái xinh đẹp đáng yêu, đã biết yêu và chỉ coi anh là bạn…

Tịch Hình long chầm chập quay bước, tâm trí mờ nhạt tới mức như không còn nghe rõ lời cảm ơn rất to của Hiểu Lan Yên nữa.

Hiểu Lan Yên khệ nệ xách cái giỏ vào trong nhà, thấy Vương Hàn đang ngồi trong phòng khách, bộ dáng đằng đằng sát khí thì bỗng dưng thấy hơi rợn người. Hắn hôm nay lại ở nhà ăn sáng rồi?

Vương Hàn vừa thấy cô, không nói không rằng tiến tới, đưa tay nắm lấy cái cằm nhỏ, gằn thành từng tiếng:

– Vừa đi đâu?

– Tôi… đi chợ…

– Chợ? Hay là đi gặp người tình? Ôm ấp trước cửa nhà tôi, đúng là bẩn thỉu.

Bẩn thỉu? Hiểu Lan Yên đứng như chôn chân xuống nền nhà nhìn hắn, tâm trí rối loạn, một lời thanh minh cũng chẳng thể thốt ra. Nhưng rốt cuộc cô đã làm gì chứ? Tịch Hình Long anh ấy tự dưng ôm cô, bước đi còn hơi siêu vẹo, cô còn lo anh ấy bị cảm ấy chứ. Trước khi Vương Hàn kịp bỏ đi, Hiểu Lan Yên không hiểu lấy dũng khí từ đâu, buột miệng hỏi một câu:

– Cậu chủ, tại sao cậu không nói với tôi, tuần sau sẽ cưới?

Vương Hàn lập tức dừng bước, rất nhanh quay lại tiến tới chỗ cô, trên gương mặt tuấn mĩ kia ngoài lạnh lùng thì cũng không còn gì khác:

– Thì sao? Muốn trốn?

Hiểu Lan Yên cứ khi nào đối mặt với hắn y như rằng sẽ chẳng thốt ra được câu gì, lúc này đây chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy. Vương Hàn trong lòng đang tràn ngập ghen tuông, đối diện với biểu cảm đáng yêu này của cô không khỏi thấy buồn cười lại khó hiểu, nhưng vẫn là tiếp tục nói ra những lời cay độc:

– Tôi nói không đúng à?

Tay to một lần nữa lại chụp lấy mặt cô, nghiến răng:

– Tôi cảnh cáo, nếu em dám rời khỏi tôi, thì đừng trách tôi tàn ác.

Bác Trần đứng một bên chứng kiến, biết là cậu chủ đang vô cùng tức giận, dù rất thương nhưng vẫn là không thể nói giúp câu nào cho Hiểu Lan Yên. Vương Hàn cầm lấy chìa khóa xe, trước khi bỏ đi còn nói thêm một câu, vừa vặn lọt vào tai tất cả mọi người, trong đó có cả Vương Thiên Nhi:

Bình luận (0)

Để lại bình luận