Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên than thở còn không kịp, đã chợt nhớ ra mình cần phải đi tắm. Thế nhưng mà, còn cái váy lượt thượt nặng nề này, cô biết làm sao đây? Vương Hàn nhìn con nhóc loay hoay mãi với bộ váy cưới, thích thú nhếch mép cười, đợi cho tới khi gương mặt Hiểu Lan Yên hơi tái đi vì nhăn nhó mới lên tiếng ra lệnh:

– Lại đây!

Hiểu Lan Yên ban đầu còn ngơ ngác không hiểu, nhưng thôi kệ đi, cậu chủ bảo làm gì thì tốt nhất là làm như thế. Cô lật đật xốc tà váy trắng lấp lánh ra tới chỗ Vương Hàn. Hắn rất tự nhiên mà xoay người cô hướng lưng về phía hắn. Khoảng cách giữa hai người gần tới mức, cô có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương nam tính nồng đậm đọng trên cơ thể đằng sau. Hiểu Lan Yên đương nhiên gấp tới tim đập liên hồi, đứng yên được thế này với cô là vô cùng khókhăn đấy!

Bàn tay to nhẹ đưa lên tấm lưng mảnh khảnh, cởi từng chiếc cúc bằng ngọc trai, sau đó là khóa kéo của chiếc váy. Vậy mới nói nhà giàu thì đều vô cùng rắc rối.

Mặc váy đắt tiền rồi tới lúc cởi ra cũng rắc rối nữa. Hiểu Lan Yên thở dài, cảm nhận rõ hơi ấm từ đôi bàn tay kia, thi thoảng không biết vô tình hay hữu ý chạm nhẹ vào lưng trần của cô, làm cả người Hiểu Lan Yên vì giật mình mà run lên khe khẽ. Váy cưới cởi xong liền dễ dàng tụt xuống, cũng may Hiểu Lan Yên có mặc đồ bó bên trong, không thì khoảnh khắc này đầu cô sẽ nổ tung ra vì ngượng mất. Cô cười cười, mặt cũng không dám quay lại, nhỏ giọng nói:

– Cậu chủ, cảm ơn ạ. Tôi đi tắm…

Lời còn chưa dứt, một làn môi ấm nóng đã dán lên cái gáy trắng nõn của cô. Chỉ là lướt qua, rất nhanh thôi, nhưng cũng đủ làm tim cô rụng rời. Trời đất ơi, cô, à không, cậu chủcủa cô tự dưng làm sao vậy chứ?

Hiểu Lan Yên nhát chết ba chân bốn cẳng lao vào phòng tắm lớn, đóng chặt cửa lại, lập tức tắm rửa sạch sẽ để khỏi phải suy nghĩ lung tung. Hai mươi phút sau, cửa lại mở, bạn Hiểu Lan Yên vẫn là bộ dáng rụt rè hèn mọn, mắt mũi để xuống đất, giống như kiểu có chết cũng sẽ không chịu ngẩng lên nhìn Vương Hàn.

Hắn đặt điều khiển TV xuống, quay sang lặng lẽ ngắm nhìn cô. Đồ ngủ giản dị đáng yêu, gần hai mươi tuổi đầu vẫn cứ lơ ngơ như là con nít, tuy nhiên thật sự lúc này, hắn thấy cô còn quyến rũ hơn bất kì một người đàn bà trong những bộ váy ren cũn cỡn xuyên thấu nào khác. Hoặc là do, khẩu vị của hắn thật sự đã bị khác người rồi. [Tác giả: =)))]

Hiểu Lan Yên sau một ngày dài tươi cười cùng chúc rượu đáp lễ thì vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn nằm xuống mà đánh một giấc. Tuy nhiên đây lại là phòng cậu chủ, giường cũng là của cậu chủ, cô biết làm sao bây giờ? Vắt óc suy nghĩ một hồi liền ngập ngừng hỏi:

– Cậu chủ… Có thể cho tôi mượn cái gối không? Tôi sẽ nằm dưới sàn…

Vương Hàn nhíu mày nhìn cô, cái gì mà nằm dưới sàn?

– Lên giường!

Hiểu Lan Yên giật mình, làm sao như thế được? Nhưng sau một hồi thuyết trình xin xỏ không thành công, vẫn là cô hầu nhỏ khuất phục, lầm lũi bò vào chăn ấm đệm êm nằm yên vị. Trời mùa đông lạnh thế này, nằm trong chăn đệm đắt tiền phòng cậu chủ thật là thích quá mà!!! Chỉ có điều, nằm sát cậu chủ thế này, tim cô đập nhanh quá liệu có chết vì nhồi máu cơ tim được không?

– Có mệt không?

Trước lời quan tâm này của Vương Hàn, Hiểu Lan Yên cảm kích trả lời, thế nhưng càng nói lại càng giống như giãi bày tâm sự:

– Có… một chút. Hôm nay, thực sự rất đông người. Tôi chưa từng tới nơi nào sang trọng như khách sạn ấy. Người nhà anh, rất nhiều. Còn tôi, lại chẳng có ai thân thích cả…

Vương Hàn nhìn bộ dạng vừa nhắm mắt vừa trả lời của cô, vừa buồn cười lại vừa thương hại, điềm tĩnh trả lời:

– Em, có mình tôi là đủ rồi.

Hiểu Lan Yên cũng chỉ đơn thuần là nghe thôi, khẽ gật gật đầu. Vương Hàn lại như sợ cô sẽ ngủ mất, tiếp tục hỏi:

Bình luận (0)

Để lại bình luận