Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tịch Hình Long, là gì với em?

Đang định nhắm mắt tiến vào mộng đẹp, tự dưng Vương Hàn lại hỏi làm cô cố gắng mở to mắt:

– Dạ? Anh Long? Như là anh trai của tôi vậy!

Không hiểu sao sau khi nghe hai tiếng “anh trai” này lại làm Vương Hàn thoải mái đến thế, tham lam hỏi tiếp:

– Vậy còn tôi?

– Cậu chủ? Thì là cậu chủ chứ là gì?

Vương Hàn chưa vừa lòng với câu trả lời lần này cho lắm, cố khơi gợi tiếp:

– Đó là trước đây. Còn bây giờ?

Hiểu Lan Yên đang lơ mơ, mí mắt nặng trĩu muốn hạ sập xuống rồi, liền qua loa mà đáp:

– À… hiện giờ… là chồng của tôi…

Cứ như là chỉ chờ có vậy, hắn liền gian tà nằm đè lên người cô bé nhỏ, trầm giọng nói:

– Phải rồi, vậy vợ chồng phải thực hiện thủ tục đêm tân hôn chứ!

Hiểu Lan Yên ngơ ngác còn chưa tiêu hóa xong lời của hắn, đã bị đôi môi kia tà ác hôn tới đầu óc quay cuồng, thiếu chút ngộp thở, muốn mở miệng ra lấy không khí, lại bắt gặp ngay đầu lưỡi hắn điêu luyện chơi đùa.

Chẳng nhẽ vẫn còn điều gì hắn muốn làm sau khi hôn hay sao? Đến khi môi Hiểu Lan Yên được buông tha để hít thở, cô lại phát hiện áo ngủ đã bị tháo hết cúc từ khi nào. Thiên địa ơi, sao tự dưng lại thành ra thế này? Nụ hôn của Vương Hàn mạnh mẽ và nóng rực, tựa như ngọn lửa mãnh liệt bùng cháy, mỗi nơi môi hắn lướt qua đều để lại dấu vết chủ quyền, hết phía trên lại phía dưới, một tấc cũng không bỏ sót, cực kì ám muội. Hiểu Lan Yên hiểu đây là việc gì, nhưng bản thân lại chưa từng trải qua, cảm giác mới mẻ vừa khó chịu lại vô cùng thoải mái cứ liên tục dày vò cô, đầu lưỡi cùng bàn tay thuần thục của hắn làm cô thực sự chỉ muốn tan ra thành từng mảnh.

Hiểu Lan Yên sau ngơ ngác là sợ hãi, không tự chủ được mà nắm lấy vai Vương Hàn, hổn hển nói:

– Cậu chủ… Không được… Chúng ta…

Vương Hàn lúc này cũng rất mất kiên nhẫn rồi, hắn hỏi cô, giọng nói ngấm đầy dục vọng mờ ám:

– Nói, tôi là ai?

Hiểu Lan Yên nhăn nhó, hắn cứ dày vò cô thế này thì bắt cô trả lời kiểu gì đây?

– Là… cậu… cậu chủ…

– Nói rõ tên tôi.

– Vương… Hàn…

Vương Hàn nghe tên mình ngọt ngào khao khát phát ra từ đôi môi mọng của cô, hài lòng mỉm cười, dũng mãnh tiến vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, mạnh mẽ đem Hiểu Lan Yên trinh nguyên và trong sáng thành của hắn, chỉ một mình hắn.

Sự xé toạc làm Hiểu Lan Yên đau đớn rơi nước mắt, muốn cắn mạnh vào bả vai rắn chắc của hắn lại không dám, vẫn là ngốc nghếch hiền lành mà một mình chịu đựng. Vương Hàn chứng kiến biểu cảm của cô, yêu thương tràn ngập trong lòng, đem nước mắt cô lau sạch bằng những nụ hôn dịu dàng và vụn vặt, lại lưu luyến mà tiếp tục hôn lên khắp vành tai xinh, vầng trán mịn,…

Cho tới khi Hiểu Lan Yên bị vắt tới sức cùng lực kiệt, toàn thân rã rời như có thể chết đi ngay lập tức, tên họ Vương dã thú kia vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại.

Giây phút Hiểu Lan Yên sắp ngất đi, đột nhiên lại có tiếng chuông điện thoại réo rắt không ngừng. Từng đợt từng reo, chắc hẳn có việc rất quan trọng. Vương

Hàn chửi thầm một tiếng, khó chịu vươn tay cầm lấy điện thoại trả lời. Thế nhưng sau khi người ở đầu dây bên kia nói xong, sắc mặt hắn liền lập tức thay đổi.

Vương Hàn cúp máy, rất nhanh chóng đi vào phòng tắm, khi trở ra quần áo đã chỉnh tề.

Hắn nhìn Hiểu Lan Yên yếu đuối nằm trên giường, mi mắt khép đầy khó nhọc, không kìm được mà tiến tới hôn lên khắp gương mặt trắng nõn, từ trán, mắt, mũi, rồi tới môi cô.

Hiểu Lan Yên mệt mỏi thiếp đi, nhưng trước đó, vẫn có thể lơ mơ nghe được, hắn đã gọi cho ai đó, nói vào điện thoại một câu:

– Vương Thiên Nhi mất tích rồi.

Nụ cười em rực rỡ như ánh nắng ban mai…

Nụ cười vừa ngọt ngào lại rất ngây ngô, em lúc nào cũng đáng yêu và cần tôi che chở. Tôi muốn cùng em đi đến cùng trời cuối đất, muốn đưa em tới bất cứ nơi nào em mơ ước khát khao. Hiểu Lan Yên, cô gái bé nhỏ ngốc nghếch, nắm giữ trái tim một người nhưng lại không hề hay biết…

Bình luận (0)

Để lại bình luận