Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Khóc cái gì? Chồng của em mệnh lớn lắm.

Vương Hàn càng nói nước mắt Hiểu Lan Yên càng chảy, cô vẫn cứ quỳ trên nền đất lạnh, lại bối rối mà không biết phải đáp thế nào. Hắn thấy cô khổ sở như vậy, yêu thương ngập tràn nơi đáy mắt, lại vô tình nhìn xuống cái hộp nhỏ rơi cạnh chân cô. Phải rồi, vừa nãy lúc qua đường cô cũng ôm chặt cái hộp này. Rốt cuộc nó chứa cái gì vậy?

Vương Hàn nhìn cái hộp, nhẹ giọng hỏi cô. Hiểu Lan Yên gạt nước mắt, nhặt cái hộp lên. Vừa nãy lúc chạy tới đây cô vẫn ôm hộp bánh, thế nhưng vì sóc quá mà hình thù cái bánh đã biến dạng rồi. Cô tiếc nuối đáp:

– Là bánh cà phê mua cho anh, nhưng lúc chạy bộ tới đây, nó nát mất rồi…

– Em chạy bộ tới đây?

Vương Hàn gắng gượng ngồi dậy, nhìn bộ dạng ngoan ngoãn gật gật đầu của Hiểu Lan Yên, xót xa cùng nhu tình không để đâu cho hết. Vợ nhỏ của hắn, sao lại có thể ngốc ngếch và đáng yêu đến thế!

– Lại đây!

Hiểu Lan Yên nghe hắn đứng dậy, lại thấy chân mỏi tới nhũn ra rồi, loạng choạng suýt ngã. Vương Hàn một tay cũng mang được cô ngồi lên đùi mình, xấu xa hôn lên vành tai run rẩy của cô, trầm giọng khiêu khích:

– Đằng nào cũng mua bánh rồi, mở ra bón cho chồng em đi!

Hiểu Lan Yên sợ mất mật, cậu chủ ơi, đang ở bệnh viện mà, dù có là phòng riêng thì cũng không nên lộ liễu thế chứ!!! Nghĩ là vậy, nhưng tay vẫn răm rắp mở hộp ra, lấy chiếc thìa nhỏ xắn một miếng bánh hơi nát đưa tới miệng Vương Hàn. Bánh kem thơm nồng mùi cà phê đen đắng, Vương Hàn thoải mái thưởng thức, lại nổi tính xấu muốn trêu cô:

– Bánh ngon lắm, em cũng thử đi.

Vậy cũng được sao? Hiểu Lan Yên đương nhiên cũng muốn một lần ăn thử bánh đắt tiền, đang định xắn thêm một miếng, lại bị tay cậu chủ nắm lấy cằm, xoay mặt lại mà chậm rãi hôn. Vương Hàn hứng thú đẩy kem trong miệng mình sang cho cô, lại thừa cơ hội mà luồn cả cái lưỡi tà ác của mình vào khoang miệng mật ngọt.

Hương vị của cô làm hắn lưu luyến mãi chẳng muốn rời, hết khuấy đảo, cuốn lấy lưỡi cô,lại liếm mút hai cánh môi thơm mọng. Hiểu Lan Yên bị hôn ngạt thở muốn chết, nhưng nụ hôn của cậu chủ lại quá mức mê hoặc đầu óc cô tới điên đảo. Kem cà phê rõ ràng đắng ngắt, nhưng vì sao lúc này lại ngọt ngào tới vậy… Nụ hôn này dường như không thể dừng lại, cũng giống như Hiểu Lan Yên, yêu Vương Hàn tới không còn lối thoát…

Cảm nhận được người trong lòng yếu tới không còn dưỡng khí, Vương Hàn mới buông ra cho cô hít thở, đồng thời tựa đầu vào bờ vai bé nhỏ, dịu dàng đặt lên đó một vài nụ hôn vụn vặt, sau đó lại thở vào tai cô một câu, làm Hiểu Lan Yên vừa run rẩy lập tức đơ như hóa đá:

– Bà xã, anh yêu em.

Hiểu Lan Yên biết mình hay mắc chứng ảo tưởng, nhưng ảo tưởng kiểu này thì đi xa quá rồi nha! Cô không dám quay sang nhìn Vương Hàn, sợ bắt gặp ánh mắt quyền uy ấy, cô sẽ lại hèn nhát mà cúi đầu, sẽ không dám hỏi rằng những điều cô vừa nghe là thật hay ảo. Vương Hàn như hiểu rõ tâm trạng của cô, lại tiếp tục nhả vào tai cô mấy chữ:

– Em cũng vậy mà, nói yêu anh xem nào…

Ông Trời ơi, cô hiền lành như vậy, sao lại có thể hành hạ cô đến thế chứ??? Cô phải làm sao bây giờ, hắn cứ ở bên khủng bố thế này, bảo cô làm sao có thể ngóc đầu lên đây? Mất nửa ngày, mới có thể rụt rè nói:

– Cậu chủ… đừng đùa như vậy…

Vương Hàn nghe cô nói xong, bỗng nhiên nổi lên mấy phần tức giận:

– Anh không đùa! Không phải vừa rồi em cũng nói không cần lương sao? Được, vậy từ giờ không có lương nữa, chuyên tâm làm vợ anh là được rồi.

Hắn nói… không đùa? Cô có nghe lầm không? Thật sự là không đùa? Thật sự là… yêu cô? Vương Hàn, một người như Vương Hàn, sẽ yêu cô hay sao? Nhưng còn người yêu hắn? Vương tiểu thư thì sao? Vương Hàn như nhìn thấu lo âu của cô, thầm nghĩ chuyện của Vương Thiên Nhi dài dòng, sau này sẽ trực tiếp nói rõ cho cô hiểu, còn bây giờ, vẫn là nên chấn an cô trước:

Bình luận (0)

Để lại bình luận