Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Chỉ yêu em, ngoài ra không còn ai khác.

Còn chưa kịp hỏi gì thêm, cảm giác cổ tay có thứ gì đó vương vướng. Vòng tay? Hắn tặng vòng tay cho cô sao? Hiểu Lan Yên lắc lắc cổ tay, cái vòng lấp lánh xinh đẹp theo đó mà rung rung. Một bên Vương Hàn thiếu kiên nhẫn, lại tiếp tục hỏi cô, giọng nói vừa ép buộc lại vừa dịu dàng khác lạ:

– Yên Yên, nói đi, có yêu anh hay không?

– Cậu… chủ…

– Giờ là chồng em, không phải cậu chủ nữa.

– Em… em…

Hiểu Lan Yên tim đập loạn xạ thiếu chút nhảy ra khỏi lồng ngực, thu gom dũng khí ba đời tổ tông mới có thể nhìn thẳng vào mắt Vương Hàn. Đến mức này, cô cũng không muốn giấu giếm nữa, có thể nói xong, hắn sẽ chán ghét, khinh bỉ, hoặc vứt bỏ cô, nhưng như vậy thì sao chứ? Miễn rằng cô có thể nói ra, cuộc đời này như vậy xem ra cũng mãn nguyện rồi. Nghĩ vậy, Hiểu Lan Yên nắm chặt tay, quyết tâm thì lớn, nhưng giọng thì nhỏ như muỗi kêu:

– Em… em… yêu anh…

Hai má ửng đỏ, cô nhắm mắt chờ đợi kết cục của mình. Thế nhưng, trái với nỗi sợ mà cô đã chuẩn bị, Vương Hàn chỉ nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi cô, cưng chiều bao chặt vòng ôm như nâng niu trong lòng bảo bối:

– Anh biết, bà xã.

Tim Hiểu Lan Yên tan ra thành mật ngọt, lá gan lại lớn hơn một chút, rướn người hôn lại lên chóp mũi hắn. Vương Hàn bất ngờ tới mức suýt thì giật mình, con mèo nhỏ hôm nay mạnh dạn tới vậy sao. Nếu không phải đang ở bệnh viện, hắn thật sự đã muốn đè cô ra nghe cô rên rỉ rồi.

Chuyện là bạn Hiểu Lan Yên từ khi được Vương tổng thổ lộ tình cảm tới hay đã gần một tháng, cuộc sống vợ chồng dần dần đi vào “nề nếp”, thậm chí Vương Hàn còn hết sức mạnh mẽ, gần như đêm nào cũng đem cô khẳng định chủ quyền. Thế nhưng vấn đề là Hiểu Lan Yên chẳng những không mạnh dạn thêm chút nào, mà thậm chí còn nhút nhát hơn cả ngày trước. Đáng nói là, lại còn rất hay tránh mặt hắn nữa, thử hỏi Vương Hàn làm sao lại không tức tối.

Buổi sáng ngủ dậy thì luôn là khoảng giường trống trơn, con nhóc bên cạnh đã biến mất không còn dấu vết. Hiểu Lan Yên cũng đâu có muốn vậy, cô phải dậy từ sáng sớm lấy cớ đi chạy bộ rồi tới trường luôn quả thực cũng vất vả chết đi được. Nhưng vì không còn cách nào khác, mỗi lần đối diện với Vương Hàn, cô cảm thấy như mình đang… mơ ấy! Chính vì sợ rằng giấc mơ này sẽ tan biến, nên đành chỉ biết tránh mặt hắn mà thôi.

Vương Hàn đương nhiên không hiểu được tâm tư của cô trong việc này. Lâu dài biến thành vô cùng bức bối, có một lần ngồi vào bàn ăn, cô đơn thưởng thức bữa sáng, liền đem chuyện này hỏi bác gái Trần:

– Bác Trần, bác có thấy dạo này vợ cháu rất kì lạ không? Cô ấy có vấn đề gì khó nói sao?

Bác Trần nghe xong chỉ tủm tỉm cười, nhẹ đáp:

– Tôi thấy cô chủ vẫn như vậy mà, cậu lo lắng điều gì?

Vương Hàn nhíu nhíu mi tâm:

– Rất hay tránh mặt cháu, cứ như là sợ bị ăn thịt.

Bác gái cố gắng nhịn cười, chẳng đúng hay sao, mỗi lần cậu chủ nhìn thấy Hiểu Lan Yên, thì ánh mắt cứ như là muốn mang con bé nuốt vào bụng vậy, tràn đầy mùi chiếm hữu. Nhưng vẫn là cung kính nhìn hắn trả lời:

– Đó là vì cậu không hiểu, đấy chỉ là cảm xúc chưa quen nên sợ hãi thôi.

– Chưa quen?

– Phải, vì cậu cầu hôn, cưới cô ấy quá nhanh, Hiểu Lan Yên lo âu cũng là chuyện thường tình thôi mà.

Vương Hàn “à” một tiếng khe khẽ, nét mặt rạng rỡ như đã hiểu ra vấn đề, nở nụ cười tà kị xấu xa. Gì mà chưa quen, không phải đêm nào cũng nằm dưới thân hắn rên rỉ hay sao, nếu hắn không thật lòng làm sao lại yêu chiều cô đến vậy? Xem ra cần phải “hà khắc” hơn, để con nhóc này hiểu chuyện một chút. Nghĩ đến ý định hắc ám của mình, trong lòng không thôi sảng khoái.

Kì thực Hiểu Lan Yên hiền lành nhút nhát, từ khi trở thành Vương phu nhân cũng không có đòi hỏi hay có hành động lời nói nào quá phận. Vẫn là một dạ hai vâng, ở nhà là đồ ngủ con nít hài hước, ra đường thì áo phông quần bò giản dị. Thật sự là chẳng có một chút gì thay đổi, thậm chí còn rất hay đối Vương Hàn gọi “cậu chủ”. Vương Hàn mỗi lúc nhìn thấy cô, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến, chỉ thấy toàn là vui vẻ yêu thương. Tuy nhiên, việc cô cứ liên tục gọi “cậu chủ” như vậy, thật sự khiến hắn rất khổ sở để tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận