Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Lan Yên nhìn thấy hắn cười cợt, lại nghĩ chắc mình đoán đúng rồi, càng thêm khổ sở thảm thương, nức nở nói:

– Có phải… vì em… không đáp ứng được anh, hức, nên anh mới…

Vương Hàn nghe xong thì cứ như nhặt được kim cường giữa đường, cưng chiều ôm lấy cô, hôn lên khắp gương mặt nõn nà ướt át, ghé vào tai cô phun ra hơi thở ấm áp, nhẹ giọng thì thầm:

– Ngốc ơi là ngốc, ngoài con bé anh đang ôm lúc này, anh còn yêu ai nữa?

Hiểu Lan Yên nghe được câu trả lời của hắn, giận dữ lúc trước bùng cháy như ngọn lửa, nay bị dập tới không còn dấu vết. Sau vài nụ hôn nóng bỏng, cô đã mềm nhũn như dòng nước trong lành, cuộn trào tới mọi ngõ ngách trong con tim, tâm trí Vương Hàn.

Tuy nhiên, hôm nay Hiểu Lan Yên lá gan lớn như vậy, làm sao hắn dễ dàng tha cho cô được, lại cất giọng trêu chọc tà ác:

– Có điều… đúng là em đáp ứng anh chưa đủ đâu.

Dứt lời, cánh tay rắn chắc đã nhấc bổng cô lên không trung. Hiểu Lan Yên nhất thời sợ hãi, hai tay nhỏ vội vàng câu chặt lấy cổ hắn. Vương Hàn nhìn cô cười tà mị, cuối cùng hướng phòng tắm phun ra mấy chữ:

– Em nói không ngửi được nước hoa đàn bà. Vậy anh đi tắm, tiện thể tắm luôn cho em. Vợ còn thắc mắc điều gì, từ từ nói, anh đều giải đáp hết…

Hiểu Lan Yên khóc không ra nước mắt. Lúc này kêu trời than đất có phải là đã quá muộn hay không? Cái con người mà cô yêu tới khắc cốt ghi tâm này tại sao lại không hề nói lí lẽ như vậy? Thậm chí hắn còn mặt dày đến mức, giây phút cắm sâu vào cô, hành cô mệt tới sắp ngất đi rồi, vẫn cố thì thầm vào tai cô một câu:

– Em thấy không, bà xã? Cái này là dồn nén vì em nên mới trở nên trướng như vậy đấy, còn không đền bù cho anh đi…

Cũng chính vì lần ghen tuông đảo chính ấy của bạn Hiểu ngốc nghếch, mà chẳng bao lâu sau, cái bụng nhỏ đã đón nhận một sinh mệnh mới. Vương tổng cười tới muốn biến dạng quai hàm, còn bạn Lan Yên thì chẳng còn biết làm gì ngoài việc tự mình trách mình. Nói vậy thôi, chứ thực ra bạn ấy hạnh phúc lắm!

Chuyện là, sau lần bạn Hiểu Lan Yên “ghen tuông vô độ” ấy, chẳng bao lâu sau, bụng đã to dần tròn dần.

Vương Hàn từ đấy từ một kẻ cuồng công việc, bắt đầu sinh ra cái tính “thèm trốn việc”, nếu hôm nào không có cuộc hẹn quan trọng, sẽ lập tức bay về nhà để ở bên vợ. Hiểu Lan Yên thấy cái tính này của hắn phát sinh thì chỉ biết cười khổ, nhìn xem giờ hắn có khác gì con gà mái mẹ hay không?

Ngày sinh hay chỗ sinh đều đã được Vương Hàn chuẩn bị ổn thỏa, thậm chí phòng cho con cũng đã sắp xếp xong rồi. Hiểu Lan Yên có lần từng hỏi:

– Con chưa ra đời, anh đã vội xếp phòng rồi?

Vương Hàn chỉ nhếch mép xấu xa cười, ghé sát vào tai cô tuyên bố:

– Không có phòng, để sau này nó giành ngủ với em chắc.

Bạn Lan Yên đương nhiên nghe xong thì mặt đỏ tưng bừng, trước mặt bác gái cùng mẹ chồng cô mà hắn dám nói ra lời như vậy, nhỡ có người nghe thấy thì sao? Vương phu nhân hôm nay tới thăm con dâu, vô tình nghe thấy câu nói đầy ẩn ý của thằng con trai trời đánh thì chỉ biết bất lực lắc đầu. Xem ra cháu đích tôn của bà sau này phải chịu thiệt thòi rồi, thôi thì cha nó đã phúc hắc như vậy, bà nên yêu thương chăm sóc nó nhiều một chút.

Chỉ có một điều không ai ngờ được, đó là Hiểu Lan Yên thể chất vốn yếu ớt, chưa đủ chín tháng mười ngày đã chuyển dạ đau đớn, đứa bé muốn chui ra ngoài.

Vương Hàn lo lắng, gấp gáp đến độ muốn bay lên trời, vội gọi xe đưa vợ hắn vào bệnh viện. Hiểu Lan Yên đẻ mổ, được tiêm thuốc gây mê, thành ra không biết gì. Vương phu nhân cùng hắn ngồi chờ ngoài cửa phòng mổ, nhìn con trai lần đầu tiên run như vậy, chỉ biết vỗ vai con động viên khe khẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận