Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liếc liếc Tịch Hiên vài cái, lời nói trong lòng Diệp Tuyết liền phải nói ra rồi, Này, tớ có kế này! Thấy Tịch Hiên ngóc đầu nhìn mình, cô nói tiếp: Cậu còn nhớ em trai tớ không, Diệp Thiên Tân?

Tịch Hiên gật đầu. Nhớ chứ, Diệp Thiên Tân thua cô 5 tuổi, đã từng tỏ tình với cô rồi nha, nhưng cô một mực từ chối, vì lúc đó cô đã có người yêu.

Hôm bữa cậu bảo tuần sau Thiên Tân sẽ về đúng không? Vừa tốt nghiệp bằng thạc sĩ Luật, chà… tương lai sáng lạng đấy! Tịch Hiên thán phục tài năng của Diệp Thiên Tân, không ngờ cậu nhóc ngày nào còn theo đuôi cô, nay lại có thể giỏi giang như thế.

Gật đầu, Diệp Tuyết tiếp lời: Ừm. Thiên Tân cũng 25 tuổi rồi, ba mẹ tớ đang thúc ép nó lấy vợ, nó cũng đang hoang mang lắm!

Nhướng mày liễu, Tịch Hiên nghi hoặc chuyện gì đó trong lời nói của Diệp Tuyết, liền hỏi: Cậu có ý gì?

Diệp Tuyết ngồi nghiêm chỉnh, buông đũa xuống, giọng quyết liệt: Tiểu Hiên, hay cậu cùng Thiên Tân em tớ quen nhau đi?!

Khụ… Lần này là Tịch Hiên sặc sụa, Tuyết Tuyết, cậu nói quái quỷ gì vậy?

Không phải, chỉ là giả. Chỉ là để hai bên gia đình cậu và tớ không thúc ép nữa thôi. Cứ vờ quen nhau một thời gian, rồi sau đó lấy lí do không hợp rồi đường ai nấy đi. Vì Thiên Tân vừa về nước, chưa thành danh được gì, lại bị lấy vợ sớm, thật tội cho nó… cậu hiểu tâm tình làm chị của tớ mà, đúng không? Diệp Tuyết u buồn trong đáy mắt, giọng nói cũng tha thiết.

Đúng là Tịch Hiên làm bạn với Diệp Tuyết bao nhiêu năm, từ cấp ba chứ không ít ỏi gì, cô hiểu được Diệp Tuyết rất thương Diệp Thiên Tân, cái gì cũng dành lấy cho Thiên Tân cả. Mà cái này… thật sự có tốt cho Thiên Tân và cô? Ngộ nhỡ bị bể ra, có phải rắc rối gấp bội không?

Cô thì không sao đâu nha, mẹ cô sẽ không làm gì được cô cả. Chỉ có điều… còn gia đình Diệp Thiên Tân thì sao? Cái này cô không biết trước được.

Nhìn khuôn mặt Tịch Hiên đang dao động lời nói của mình, Diệp Tuyết đánh đòn tâm lý cuối cùng, Tiểu Hiên… em trai tớ cũng rất được nha. Không phải là Thiên Tân của năm 18 tuổi đâu, bây giờ là Thiên Tân 25 tuổi, rất đẹp trai phong độ. Tớ nghe nói, bên Anh, rất nhiều cô gái theo đuổi em ấy.

Vậy tại sao Thiên Tân không kiếm đại cô gái nào đó đem về đây nói dối ba mẹ cậu được rồi? Tịch Hiên cũng ngừng bữa ăn, cô buông đũa. Nghi ngờ nhìn Diệp Tuyết.

Diệp Tuyết vội xua tay, Tụi con gái đó muốn quen thật chứ không phải giả! Thiên Tân chỉ muốn mối quan hệ giả vờ thôi, cậu hiểu không?

Tịch Hiên khẽ gật đầu, giờ thì trí óc cô được khai thông rồi đó.

Để cho tớ suy nghĩ một hôm. Nói xong, cô ráng nuốt hết đồ ăn trong chén cơm, xong mới ngồi dậy, bước về phòng Diệp Tuyết đã dọn sẵng cho mình.

Khoé môi Diệp Tuyết cong lên, nhìn bóng dáng Tịch Hiên khuất sau cánh cửa. Dọn dẹp đồ ăn xong, cô bước về phòng mình, gọi một cuộc điện thoại.

Chị đã làm xong việc em nhờ, còn lại là do em đấy!

Trong ngày hè oi bức, Tịch Hiên theo chân Diệp Tuyết và ba mẹ Diệp đến sân bay quốc tế Đài Loan.

Cô ăn bận rất thoải mái, cùng Diệp gia nói chuyện rất vui vẻ, vì cô thân thiết với Diệp Tuyết trên 10 năm trời, ba mẹ Diệp xem cô như con cháu trong nhà. Cô cũng lâu lâu lui tới Diệp gia vì sự mến khách của cha mẹ Diệp làm cô càng quý mến ông bà thêm gấp bội.

Tịch Hiên cô suy nghĩ đắn đo suốt ba ngày liền, cuối cùng đồng ý với điều kiện của Diệp Tuyết. Mà lòng thì vẫn còn lo lắng, cũng thấy lỡ như một ngày ba mẹ Diệp biết được, chắc chắn sẽ rất hận cô nha. Nhưng vì hoàn cảnh trước mắt là không muốn có thêm cuộc xem mắt nào nữa nên cô đành nhắm mắt làm liều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận