Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong tiếng ồn ào tấp nập nơi cửa ra vào sân bay, Tịch Hiên cũng có một chút hồi hộp khi đứng đợi ‘kẻ tòng phạm’ Diệp Thiên Tân, không biết cậu ta có khác với 7 năm về trước không? đã trổ mã cở nào? có đẹp trai như Diệp Tuyết oan oan trong đầu cô mấy ngày hôm nay không?

Từ cửa sân bay, bóng dáng người đàn ông cao to như người mẫu, trên người khoác chiếc balo, tay thì cầm vali, ung dung bước ra. Anh ăn áo sơ mi trên túi áo còn cài một bông hoa đỏ, quần tây âu thẳng thớm, đôi chân dài bước. Khuôn mặt bị che khuất bởi cặp kính đen vuông, thế mà vẫn lộ ra sống mũi cao và đôi môi mỏng bạc.

A Tân! Ba mẹ Diệp hô to, đưa tay vẫy vẫy khi thấy bóng dáng con trai mình.

Diệp Thiên Tân nghe được tiếng gọi mình, anh tháo mắt kính xuống, liền thấy ba mẹ cùng chị mình đang vẫy tay, anh liền nở nụ cười, vẫy tay lại.

Anh vui vẻ, bước sải chân dài đến gia đình mình. Khoé môi cong lên, anh nhẹ nhàng nhìn đến cô gái đứng kế bên chị mình, là Tịch Hiên, sau hai giây thu hồi lại ánh mắt.

Tịch Hiên có chút giật mình. Chàng trai năm nào theo đuổi cô, nay đã trở thành người đàn ông đẹp trai, phong độ đến mê người như vầy ư? Đúng là thời gian thật làm người ta bất ngờ nha.

Diệp Thiên Tân buông vali xuống, ôm từng thành viên trong gia đình. Cho đến khi đến lượt Tịch Hiên, anh cũng rất tự nhiên ôm lấy cô.

Tịch Hiên cứng người, không ngờ anh có thể thoải mái với người chị lâu năm gặp lại là cô không chút ngại ngùng sao? Vội muốn xô anh ra, nhưng nhớ lại sự giao ước giữa cô và anh, nên cũng đưa bàn tay ôm lấy anh.

Hiên Hiên, anh rất nhớ em! Diệp Thiên Tân thì thào, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.

Đầu Tịch Hiên nổ bùm! Trời ạ, không ngờ cậu ta lại bắt đầu diễn tuồng nhanh thế, làm cô phải á khẩu không nói được lời nào. Chỉ biết cười gượng cho qua.

Diệp Thiên Tân rất tự nhiên, ôm Tịch Hiên xong, anh buông thân thể kiều diễm của cô ra thì bàn tay cũng không an phận nắm lấy tay cô, không cho cô tránh né anh một phút giây nào.

Aizzz không ngờ Tiểu Hiên và A Tân giấu giếm hai ông bà già này lâu như thế! Mẹ Diệp than thở. Nhưng đổi lại bà rất vui mừng vì Diệp Thiên Tân chọn Tịch Hiên, vì lâu nay bà đã ngấm ngầm yêu thích Tịch Hiên lâu rồi.

Vừa xinh đẹp, tài giỏi, có học thức cao, đủ tiêu chí làm con dâu của bà. Còn về vấn đề tuổi tác, đối với bà không quan trọng.

Vỗ vai an ủi vợ, ba Diệp cũng cất lời: Không sao, bây giờ mẹ nó sắp có dâu rồi, nên mừng chứ sao lại than thở chứ?

Đúng rồi! Hôm nay phải mở tiệc cho hoành tráng nha. Một tiệc, hai chuyện vui! Mẹ Diệp hào hứng nắm tay chồng đi trước, còn kéo theo Diệp Tuyết đi theo, để lại đôi trẻ đi sau cùng.

Tịch Hiên như dần lấy lại được ý thức, cô chậm rãi thở dài, dường như cô bị lừa… lừa bởi Diệp Tuyết. Cô chỉ muốn kết giao hai bên đời nào lại muốn lên chức con dâu đâu cơ chứ?

Hiên Hiên thở dài? Diệp Thiên Tân ung dung một tay kéo vali, một tay nắm lấy tay Tịch Hiên không buông.

Tịch Hiên quên mất người đàn ông bên cạnh, liền nhìn đến tay mình còn bị cậu ta chưa buông. Má cô bỗng chốc ửng hồng, khẽ nói: Ách, có nên… buông tay chị ra được không?

Ánh mắt Diệp Thiên Tân có chút kì dị, xong liền biến mất. Nở nụ cười, Hiên Hiên tập làm quen đi, sau này còn nhiều hành động cần phải tập nữa.

Hoảng hốt, Tịch Hiên lắp bắp, Hành động? Hành… động gì?

Xoay nhìn cô gái thua mình một cái đầu, Diệp Thiên Tân rất vui vẻ, lời nói đầy ẩn dụ: Sau này, Hiên Hiên sẽ biết! Đi nhanh thôi, cả nhà đang đợi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận