Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tịch Hiên nuốt nước bọt. Không ngờ tiến triển nhanh như thế, cô còn thấy choáng váng cả mặt mày. Bây giờ, cô chỉ muốn cặm cụi ăn nốt phần ăn của mình, vậy là được.

Sau buổi tiệc nhà họ Diệp.

Diệp Thiên Tân dùng xe riêng chở Tịch Hiên về chung cư nơi cô ở. Cô lúc đầu còn tính ở lại nhà riêng của Diệp Tuyết vài hôm nữa, nhưng cái trừng mắt của Diệp Tuyết làm cô chột dạ, đành buồn bã quay về chung cư cao cấp bốn sao của mình.

Cô không hiểu năm 26 tuổi, vừa kiếm được tiền, lại đi mua căn hộ ở tầng 3 chung cư cao cấp Kiến Vương này. Bây giờ, quay về thật sự có chút lạnh lẽo. Dù có thiết kế đẹp đẽ đi chăng nữa, vẫn thấy cô đơn, tĩnh mịch.

Tịch Hiên lúc ấy chỉ muốn thoát khỏi mẹ, thoát khỏi những lời càu nhàu về định kiến con gái không cần làm việc có nhiều tiền, chỉ cần làm người vợ tốt là được. Mà cô nào nghe lời, cô đã dành hết thời gian tuổi trẻ để viết nên ước mơ của đời mình, cuối cùng cũng đã thành hiện thực. Bây giờ đây, cô là nhà thiết kế có tiếng, có cửa hàng riêng, có một cuộc sống ổn định nhiều người mơ ước đến.

Ngồi trong xe, Tịch Hiên đề ra sẵng bản quy định cho cả cô và Diệp Thiên Tân. Cô không muốn sau này có thêm nhiều rắc rối, tốt nhất là làm trước bản cam kết các điều khoản cho hai người.

Tôi và cậu trước mặt ba mẹ Diệp và mẹ tôi, cứ là người yêu. Còn sau đó, không cần cứ giả vờ. Tôi biết cậu còn nhiều mối quan hệ khác, thế nên tránh ít tiếp xúc với nhau càng nhiều càng tốt, trừ những lúc phải cần.

Tịch Hiên rút ra từ trong túi một chiếc namecard, đưa đến trước chỗ tay lái cho Diệp Thiên Tân, nói tiếp: Nếu có chuyện gì gấp thì cứ alo tôi. Còn nếu có tiệc gì cần có mặt tôi, cậu cứ báo trước một ngày, lúc đó tôi sẽ sắp xếp thời gian. Oke chứ?

Thấy mình luyên thuyên nãy giờ, mà Diệp Thiên Tân vẫn không nói gì, sợ như anh không hiểu rõ vấn đề mình nói, Tịch Hiên nhắc nhở lần nữa, Có gì không hiểu?

Mối quan hệ khác là gì? Diệp Thiên Tân nhàn nhạt hỏi. Mà bàn tay từ lúc nào đã nắm chặt vô lăng.

À, là mối quan hệ là như xã giao bạn bè, trai gái của cậu tôi sẽ không quan tâm đến. Mà… cái này phải nói rõ ràng, khi nào cậu có bạn gái cứ thông báo cho tôi một tiếng thôi là được, lúc đó yên tâm, tôi sẽ biến mất khỏi đời cậu trong vòng một nốt nhạc! Tịch Hiên không muốn Diệp Thiên Tân phải nhọc tâm suy nghĩ, cô đã nói rõ hết trong lời nói, quan hệ hai người, chỉ cần như vậy là đủ.

Ánh mắt Diệp Thiên Tân sa sầm, lạnh lẽo như băng. Anh cố gắng ổn định tâm trạng mình lại, nụ cười vẫn phải duy trì trên môi, Tốt!

Cậu còn điều gì thắc mắc không? Tịch Hiên xoay nhìn Diệp Thiên Tân.

Diệp Thiên Tân cũng xoay nhìn lại cô, đôi môi bạc nở nụ cười nhàn nhạt, trong ánh đèn đường chiến rọi, Tịch Hiên cảm giác lồng ngực sao đau đớn mấy giây. Khuôn mặt cậu ta có ý nghĩa gì?

Trong thời gian quan hệ, tôi có thể gọi là người yêu của Hiên Hiên? Diệp Thiên Tân giấu tâm tình kích động sau nụ cười.

Tất nhiên!

Vậy, tôi vẫn có những quyền lợi từ người yêu đúng chứ?

À… cái này… cũng được!

Vậy được rồi! Diệp Thiên Tân không hỏi thêm, liền chú tâm lái xe.

Nhìn Tịch Hiên ung dung bước về cổng chung cư cao cấp, Diệp Thiên Tân đôi mắt đầy giảo hoạt. Bóng dáng xinh đẹp của cô, mãi mãi chỉ là của anh.

Hiên Hiên, lần này em đừng hòng trốn thoát khỏi anh. Khoé môi bạc nở nụ cười gian trá, sau đó mới kéo cửa xe lên, nhấn ga xe, lướt vào màng đêm.

Mọi chuyện dường như tiến triển rất thuận lợi, ngoại trừ cùng Diệp Thiên Tân về lại Diệp gia ăn bữa cơm cuối tuần, còn lại Tịch Hiên không cần làm gì thêm. Cứ thế hai người đã bắt đầu giao kèo được một tháng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận