Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến lượt Diệp Thiên Tân ngớ người, Tịch Hiên cô đã chịu ôm anh sao? Lòng anh dân lên ngọt ngào khó cưỡng nỗi, lời nói đầy ôn nhu: Tôi gặp khách hàng, vì công việc nên tôi phải để chế độ máy bay điện thoại. Hiên Hiên đừng giận…

Xung quanh quán cà phê Nhật Nguyệt buổi sáng khá vắng vẻ, nên màng ôm ấp này chỉ vài ba ánh nhìn thấy, rồi họ cũng xoay người tiếp tục công việc của mình.

Ừm, tôi không giận. Tịch Hiên nép vào lòng Diệp Thiên Tân, cảm nhận tim cậu ta đang đập mạnh. Cô cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Diệp Thiên Tân, cũng không tệ lắm.

Hiên Hiên, có chuyện gì sao? Giọng Diệp Thiên Tân lúc nào cũng trầm ấm, dễ nghe, khiến cho Tịch Hiên tràn đầy yên tâm.

Tịch Hiên quên mất còn mẹ mình ở sau lưng. Trời ạ, sao cô có thể háo sắc đến độ quên luôn mẹ mình đang kéo mình đi xem mắt cơ chứ? Khẽ nhón chân lên, ké sát vào tai anh, cô nói nhỏ: Mẹ tôi ở sau lưng, diễn cho đạt vào!

Diệp Thiên Tân lòng bỗng chùng xuống, anh lại quên, quên rằng có bao giờ Tịch Hiên đã động lòng với anh. Anh nhìn cách xa sau lưng cô, là một ánh mắt đang nhìn đăm đăm vào hai người, liền nhận biết đó là mẹ cô, vì hai người vẫn có nét hao hao với nhau.

Ép sát cô vào người mình, bàn tay to lớn anh ôm eo nhỏ của cô, đầu cuối xuống hôn vào trán cô một phát, mới ôm cô đi lại nơi có người phụ nữ đang nhìn anh với nét kinh hoảng.

Tịch Hiên có khác gì mẹ mình, bỗng dưng bị hôn một phát không lường trước, làm cô má ửng hồng, tim đập nhanh. Cô ngước lên nhìn Diệp Thiên Tân, không ngờ rằng có ngày cô lại phải nép mình dưới cánh chim của cậu ta, phải ngó cổ lên nhìn được nét điển trai, anh tuấn của cậu ta sau 7 năm gặp lại.

Chàng trai năm nào gầy ốm theo đuổi cô, bây giờ đã thành người đàn ông đẹp trai, anh tuấn ngời ngời thế này rồi.

Nhìn chàng trai nho nhã, ăn bận lịch lãm, quần áo phẳng phiu, lại ôm lấy con gái mình đang đến gần, Lâm Quế Vân dường như đã hiểu được chuyện gì đó.

Khi chàng trai đứng trước mặt bà, lại nở nụ cười ôn hoà, còn gật đầu chào hỏi: Chào bác gái, con là Diệp Thiên Tân, là người yêu của Hiên Hiên.

Đôi mắt mở to, Lâm Quế Vân hớn hở, không ngờ con gái bà lại có mắt đến thế, chàng trai này nhìn quả rất là được, lại tỏa ra phong thái rất nho nhã, chắc chắn là con nhà gia đình gia giáo. Xem kìa, quần áo trên người không phải loại rẻ tiền, rõ ràng là người giàu có. Rất tốt!

Lâm Quế Vân huỷ luôn cuộc xem mắt bà đã cố tình muốn Tịch Hiên đến hôm nay, liền kéo con gái mình và chàng trai đẹp trai qua nhà hàng đối diện, ăn một bữa ăn và nói chuyện phiếm.

Khi đã gọi món lên hết, Lâm Quế Vân không khỏi tò mò, liếc nhìn Diệp Thiên Tân, xong lại tới Tịch Hiên, cứ thế lập lại mấy lần. Đến độ Tịch Hiên ngại ngùng phải than thở: Mẹ… đừng trừng mắt nữa.

À, không trừng, không trừng! Lâm Quế Vân vui vẻ, bà cười rất tươi.

Nhìn đến Diệp Thiên Tân rất tự nhiên, anh trang nhã gắp thức ăn cho bà và Tịch Hiên, rồi rót cho mỗi người ly nước lọc, sau đó lễ phép mời bà dùng đồ ăn trước. Quả là con nhà trí thức, cách nói chuyện, dùng bữa cũng rất lễ độ.

Sau khi hỏi xong một số câu hỏi, Lâm Quế Vân rất hài lòng với Diệp Thiên Tân. Cha là giáo sư đại học Luật, mẹ là giảng viên trong trường đại học có tiếng ở Đài Loan, gia thế gia giáo như thế này, làm sao bà không ưng cho được.

Diệp Thiên Tân luôn dùng thái độ ôn hòa, nụ cười luôn ở trên môi lại không tìm ra được sự không ưng ý nào trên người cậu ta, chổ nào cũng ưng, chỗ nào cũng như ý muốn Lâm Quế Vân hết, quả là trời có mắt! Cuối cùng con rể quý của bà xuất hiện rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận