Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thiên Tân hiểu vấn đề, ánh mắt hối lỗi nhìn Tịch Hiên, Hiên Hiên, tôi đang đi cùng khách hàng, không thể nghe điện thoại.

Vậy tại sao cậu lại không điện thoại hay nhắn tin thông báo tôi trước? Liền suy nghĩ thêm, Tịch Hiên nói: Sau này, có chuyện gì cũng phải nói cho tôi biết trước, để không có chuyện như ngày hôm nay, hiểu không?

Không phải Hiên Hiên bảo rằng chỉ cần giả vờ trước mặt hai gia đình thôi sao? Không cần phải quan tâm đến đối phương? Diệp Thiên Tân trả lời nhưng rõ ràng là chất vấn cô thêm.

Tất nhiên, nhưng giờ tôi cho phép cậu quan tâm tôi! Tịch Hiên nghiêm chỉnh nói.

Còn Hiên Hiên? Sẽ quan tâm tôi chứ?

Cũng tất nhiên! Quan tâm lẫn nhau dễ đối phó hai gia đình hơn.

Tịch Hiên ánh mắt kiên định nhìn Diệp Thiên Tân, như lời cô nói luôn là đúng.

Đúng vậy, quan tâm đối phương để dễ bề hành động hơn, nếu như giống hôm nay nữa, chắc chắn sẽ không có chuyện tốt đẹp rằng mai mắn Diệp Thiên Tân ở đấy nữa. Cô chưa bao giờ tin vào sự mai mắn, chỉ có sự cố gắng mà thôi.

Ngồi vào trong xe của Diệp Thiên Tân lâu, vẫn chưa thấy con đường trở về cửa hàng của mình. Tịch Hiên cau mày, đoạn đường lạ quá, liền hỏi: Đoạn đường này đâu phải quay về cửa hàng của tôi?

Đúng.

Thế cậu chở tôi đi đâu?

Hẹn hò!

Cái gì???

Tịch Hiên hốt hoảng thật sự. Cô nhìn Diệp Thiên Tân chằm chằm, lớn giọng: Diệp Thiên Tân! Tôi chấp nhận hẹn hò cùng cậu khi nào?

Ánh mắt vô tội Diệp Thiên Tân nhìn Tịch Hiên, sâu lắng lại thấy thê lương, Hiên Hiên, muốn tôi cùng Hiên Hiên quan tâm nhau thì phải hẹn hò mới biết thêm về nhau chứ?

Thấy mình giống như Sư Tử Hà Đông, Tịch Hiên chột dạ, cô nuốt nước bọt, Còn nhiều cách để biết thêm về nhau mà? Như cậu cứ liệt kê sở thích, cậu ghét gì, thích ăn gì, vân vân…

Hiên Hiên, chúng ta không phải là trẻ con… Diệp Thiên Tân ngắt lời. Anh cười khổ.

…. Tịch Hiên lúng túng. Từ mối tình đầu tiên, cô đã không có hẹn hò cùng ai, làm sao mà có kinh nghiệm. Có kinh nghiệm cũng là 7 năm về trước, giờ thì tiêu tan theo mây khói thờ gian rồi còn đâu.

Trong xe trở nên ngột ngạt, Tịch Hiên càng bối rối.

Mọi cảm xúc của cô điều lọt vào mắt Diệp Thiên Tân. Anh dường như đã quá nhanh để tiến triển mối quan hệ này. Ảm đạm, anh lại phải rút đợi thời cơ khác vậy, Hiên Hiên, không hẹn hò, tôi sẽ đưa Hiên Hiên về.

Nhìn đến sự rối rắm của cô, anh nào có tâm tình để hẹn hò, dù thật lòng anh rất muốn cùng cô ăn một bữa ăn chỉ hai người, đi dạo quanh ngắm cảnh phố phường, hay chỉ là cái nắm tay cùng nhau vòng quanh bờ biển.

Tịch Hiên im lặng. Cô không trả lời câu nói của Diệp Thiên Tân, cũng như không nghe thấy được lời nói của cậu ta, cô mộng mị.

Sau tự dưng cô lại nhớ đến mối tình đầu nhỉ? Mối tình đầu của cô chớm nở từ lúc bước chân vào đại học, thế nhưng sau ba năm yêu nhau, lại đường ai nấy đi.

Lý do hết sức bình thường như bao cặp đôi khác, hết yêu, hết thương, không hợp tính tình. Mà cô biết chắc, không chỉ có mỗi bao nhiêu lí do đó. Cô cũng biết mình khá cứng ngắt, không mềm mại, đáng yêu như bao nhiêu cô gái khác, có lẽ đó vì ảnh hưởng một phần từ ba mình.

Ba cô là phi công trong quân đội, mất năm cô vừa tròn 17 tuổi. Trong quá trình cô lớn lên, ông luôn là một người ba nghiêm khắc, không nuông chiều, hay yêu thương cô như cách của các người ba bình thường. Ông luôn cho như thế cô sẽ hư hỏng, thế nên, cô cũng dần quen với những lời không quá ngọt ngào của ba mình. Ông có một ý chí lớn, một phi công yêu nước rất nhiều, cô luôn tự hào về ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận