Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có chuyện gì? Giọng anh thật thâm trầm, lạnh lẽo.

Cô liếc nhìn hai người đàn ông nước ngoài đang lùi mấy bước rồi bỏ đi, xong lại nhìn Diệp Thiên Tân, lắc đầu: Không có chuyện gì đâu.

Sao không có? Tôi thấy người đàn ông tóc đen kia cứ níu lấy tay Hiên Hiên. Diệp Thiên Tân khó chịu, lòng anh như đang rất bức bối không yên. Anh còn thấy người đàn ông đó hôn vào tay Tịch Hiên nữa chứ, quá trớn lắm rồi.

Cách cám ơn lịch sự của người nước ngoài thôi. Không lẽ cậu ở Anh 6 năm lại không biết đến điều này? Tịch Hiên nhíu mi, cậu ta đang chất vấn cô sao?

Nhưng đây là Đài Loan! Diệp Thiên Tân bây giờ mới thấy được tâm trạng mình lại kích động nhanh như thế, liền biện minh.

Tịch Hiên không muốn đôi co, nhún vai, Tuỳ cậu nói sao cũng được.

Diệp Thiên Tân hụt hẫng, anh cảm giác mình lại trở thành chàng trai năm 18 tuổi, không có ý chí, lại hay đơn phương ăn dấm chua. Không được! Anh phải bình tĩnh trở lại, không thì hỏng.

Hiên Hiên, em muốn ăn gì không? Diệp Thiên Tân trở về trạng thái ôn hoà, đi theo sau Tịch Hiên. Thấy cô lườm anh, còn bảo: Tâm trạng cậu thây đổi như thời tiết vậy. Anh cười khổ, nếu không phải cô thì làm sao anh không quay như chong chóng cho vừa lòng cô được.

Tôi muốn ăn tôm nấu chua. Giọng Tịch Hiên hời hợt vang lên, thế mà đối với Diệp Thiên Tân là một ân huệ lớn, anh không hai lời, liền nói: Được! Vui vẻ bước lên phía trước, sánh đôi cùng cô.

Trong phút giây Diệp Thiên Tân bước đi cùng Tịch Hiên, cô cảm thấy sao thật an lòng. Nhìn nụ cười hoà ái của anh luôn đặt trên môi, sao lại thấy cậu ta thân thuộc với mình như thế. Có lẽ do phát sinh mối quan hệ giả vờ này, nên cô có chút tình cảm dành cho cậu ta, dù sao hai người cũng đã thân quen gần một tháng rồi.

Nụ cười của Diệp Thiên Tân càng rạng rỡ khi anh nhìn thấy Tịch Hiên cứ chằm chằm nhìn vào mình, cô động tâm rồi sao? Nếu thế thật quá tốt, anh không giấu ánh mắt nhu tình dành cho cô, Hiên Hiên, động tâm với tôi rồi sao?

Tịch Hiên ngớ người, không ngờ cô lại nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Tân lâu thế. Không lẽ cô lại nổi máu háo sắc lên sao? Không đời nào! Cậu ta đáng tuổi em cô thôi, làm sao mà động tâm được chứ?

Tịch Hiên ấp úng, cố tránh né ánh mắt của Diệp Thiên Tân, Tào lao!

Đợi Diệp Thiên Tân đang gọi món ở nhà hàng Biển, Tịch Hiên cô liền chui vào trong phòng vệ sinh nữ.

Vỗ vỗ hai má đang ửng hồng lên, Tịch Hiên cô bao lâu nay không để tâm đến một người đàn ông nào, tự dưng vì sự hiện diện của Diệp Thiên Tân lại hỗn loạn tâm tình sao?

Nhưng, nói đi cũng nói lại. Diệp Thiên Tân thật sự cũng rất đẹp trai, phải gọi là yêu nghiệt mới đúng! Mũi cao, mày rậm, môi bạc, thêm đôi mắt hút hồn. Dáng vẻ bảnh bao, lại cao ráo như thế, không làm người mẫu rất uổng nha. Thế mà cậu ta chọn nghề luật sư…

Năm 18 tuổi, Diệp Thiên Tân cũng đã rất đẹp trai rồi, nét đẹp tuổi trẻ, sôi nổi, ngây ngô. Giờ thì sao? Ôi… Tịch Hiên không muốn nghĩ đến nữa, không lại nổi máu sắc lên mất. Cô đã là người phụ nữ 30 tuổi rồi, quá lâu để đụng chạm vào một người đàn ông nào, bây giờ lại phản ứng với Diệp Thiên Tân như cô gái đôi mươi vừa biết yêu vậy.

Không thể nào! Trong đầu cô vừa lướt qua suy nghĩ rằng mình có nên tiến thêm mối quan hệ của cô và cậu ta giả thành thật hay không?

Vỗ đầu mình mấy cái, cô trấn an tinh thần mình, Bình tâm lại nào, Tịch Hiên! Tịch Hiên nghiến răng, nhìn mình qua đối chiếu của tấm kính phòng vệ sinh nữ, cứng rắn lên tiếng. Từ ngày gặp Diệp Thiên Tân, tâm tình cô lên xuống thật bất thường. Cậu ta chỉ là chàng trai trẻ, không hợp với cô đâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận