Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Tâm ngớ ngẩn người, Tịch Hiên anh biết lòng luôn yếu đuối, bây giờ lại có thể sắt đá đến thế sao. Anh càng hứng thú với cô hơn rồi đó, làm sao bỏ được bóng hồng lạnh lẽo này đây, anh liền đi theo sau lưng cô, giọng van nài: Hiên, tha lỗi cho anh được không? Năm đó là do anh sai…

Tịch Hiên nhắm mắt, thở dài. Lời cô nói anh ta không hiểu sao? Vừa cùng lúc mặt cô đập vào bức tường thịt to lớn, cô ngước nhìn vừa xoa mũi đang đau, đôi mắt trợn to, Thiên Tân.

Diệp Thiên Tân vì đợi cô quá lâu, không thấy cô ra nên đành bước đến phòng vệ sinh tìm cô. Lại nhìn thấy màng trai gái giận dỗi nhau này làm anh như lên máu nóng, cực kỳ tức giận. Anh làm sao không biết được Lục Tâm chứ, người đàn ông năm đó Tịch Hiên yêu điên dại. Hừ, bây giờ lại ở trước mặt cô, nở nụ cười xấu xa kia, anh nhìn vào còn biết ý đồ của anh ta.

Cau mày rậm, Diệp Thiên Tân kéo Tịch Hiên vào lòng, dính chặt không rời, Hiên Hiên làm gì lâu thế?

Tịch Hiên như gặp được vị cứu tinh, liền không chần chừ ôm chằm lấy anh, vờ nũng nịu: Thiên Tân, em không muốn ở đây nữa, mình về thôi.

Ôi trời ạ, Diệp Thiên Tân đang tức giận đùng đùng, vì lời nói ngọt ngào của cô mà giảm đi hết phân nửa. Đúng là mật ngọt chết ruồi, Được, đợi anh tính tiền.

Bàn tay Diệp Thiên Tân ôm chặt eo Tịch Hiên không buông, đôi mắt thù địch liếc nhìn Lục Tâm mấy giây, mới xoay người rời đi.

Chỉ có Lục Tâm là còn bàng hoàng. Tịch Hiên đã có người yêu sao? Lại còn là một người đàn ông dáng dấp cũng không tệ.

Trong quán bar Beautiful Night.

Tịch Hiên ngồi trên ghế cao, vòng eo lắc lư vài cái theo điệu nhạc jazz nhẹ nhàng, trên tay còn cầm ly rượu sóng sánh màu đỏ, nó có tên The Last Rose.

Tiếng ly chạm vào nhau, Tịch Hiên vừa nâng ly cùng Diệp Thiên Tân, khoé môi nở nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt mê ly nhìn màu đỏ tươi của ly rượu.

Cô đã uống hết 7 ly và vẫn còn muốn tiếp diễn…

Sau khi rời nhà hàng The Ocean, Tịch Hiên liền lôi kéo Diệp Thiên Tân đến quán bar này. Lúc đầu anh không đồng ý, muốn chở cô về nhà, nhưng cô bảo nếu không chở cô, tức khắc cô sẽ bắt taxi đến. Anh không đi cùng cô? Được thôi, cô đi một mình. Thế là anh phải cắn răng, đành thuận theo ý cô.

Tịch Hiên lúc này rất mê người. Chiếc váy xoè ôm sát đến gối, khoe đôi chân nuột nà dưới đôi giầy búp bê bằng vải. Mái tóc nâu sáng uống xoăn đến vai, nhẹ nhàng đung đưa theo hành động của cô, để lộ tấm lưng trắng muốt lúc ẩn lúc hiện.

Chiếc váy xoè ôm sát người cô, ở giữa còn chẻ ra đường hở của rãnh ngực đầy đặn, khuôn mặt mộng mị, kiều diễm xinh đẹp như đang hấp dẫn các người đàn ông xung quanh.

Mà rõ ràng, cô đã hấp dẫn được cánh đàn ông trong quán bar này. Ánh mắt như hổ đói chằm chằm nhìn vào cô, muốn ăn tươi nuốt sống, nếu không có Diệp Thiên Tân ngồi kế cạnh nãy giờ, có lẽ cô đã bị quấy rầy ít nhiều.

Diệp Thiên Tân tức chết đi được, anh liền cởi áo khoác của mình ra, choàng lên vai cô. Thân thể của Tịch Hiên không nhiều thì ít cũng kích thích não bộ anh suy nghĩ những chuyện sằn bậy, dù anh đã cố gắng kiềm chế đi để mà không ôm lấy cô hưởng thụ.

Nhìn những người đàn ông xung quanh đàn nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng, làm sao anh không lo cho được. Trừng mắt, kéo cô lại gần mình hơn, đôi mắt anh liếc ngang dọc xung quanh, như ám chỉ Cô ấy là của tôi.

Tịch Hiên không thoải mái khi bị ôm như vậy, cô vùng vẫy trong tay Diệp Thiên Tân, khuôn mặt đã say khước. Mà anh nào chịu buông, cứ sáp lại gần cô như sứa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận