Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiến răng, Diệp Thiên Tân ôm eo nhỏ cô, càng lúc càng hăng say, đến khi cũng không thể cản được cảm giác sung sướng, anh bắn vào tận sâu cô mầm móng yêu thương suốt 7 năm trời.

Xoay người sang một bên, anh an ổn ôm cô vào lòng, lấy chăn lớn đắp vào cho cô và anh. Anh chạm vào má cô, lấy ra những sợi tóc con còn dính đầy mồ hôi, nhếch môi thoả mãn.

Đôi mắt Tịch Hiên nhắm nghiền, cô mệt rã rời ôm lấy Diệp Thiên Tân vào giấc mộng đẹp.

Diệp Thiên Tân cũng hôn lên trán cô một nụ hôn nồng đậm, thỏ thẻ vài lời: Hiên Hiên, chúc mừng sinh nhật.

Hôm nay là ngày sinh nhật của Tịch Hiên , mà món quà anh dành tặng cho cô là tình yêu 7 năm qua của anh, là nỗi yêu thương suốt đời này anh sẽ cùng cô vung đấp.

Hôm sau, Tịch Hiện giật mình theo thói quen giờ giấc. Cô luôn thức vào lúc 6 giờ 30 sáng.

Đầu óc quay cuồng, đau như búa bổ.

Tịch Hiên chống cánh tay trái ngồi dậy. Trời ạ, cả thân thể cô cũng đau nhức như có ba chiếc xe cán qua vậy.

Cô mở hí đôi mắt nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn đến cánh tay rắn chắc đang vòng qua eo cô, trên người cô còn không một mảnh vãi che thân. Vội lùi kéo chăn lên đắp, thì cánh tay kia nhúc nhích, có lực mạnh đẩy cô té xuống, đầu đập vào bức tường thịt vững chắc. Cô ngạc nhiên, xoay qua nhìn thì khuôn mặt yêu nghiệt của kẻ hoan lạc cùng cô ân ái suốt một đêm đang cười đến gian trá.

Hiên. Diệp Thiên Tân không e dè như lúc trước, anh ngước mặt đến gần cô, hôn phớt vào đôi môi cô.

Khoan… Tịch Hiên kháng nghị, đầu còn đang là một mớ hỗn độn. Chưa nói xong liền bị môi anh chạm vào, chỉ còn ú ớ được vài từ.

Nụ hôn càng sâu, Tịch Hiên không phát biểu được lời nào, bị Diệp Thiên Tân một mực cậy miệng, mút lấy mút để chiếc lưỡi cô, đùa vui thích thú.

Hai bàn tay cô còn đang hơu loạn xạ, chân cũng không an phận vùng vẫy theo, miệng chỉ kêu được ậm ừ. Mà Diệp Thiên Tân nào để ý đến, bắt được hai bàn tay cô, đưa một chân vào giữa hai chân cô, chống để không cho cô có cơ hội vùng vẫy tiếp.

Nơi phái nam của Diệp Thiên Tân đã ‘chào buổi sáng’, Tịch Hiên còn đang loay hoay không hiểu được chuyện gì, thì nơi hang động của cô bị tách ra, một giây sau có cái gì đó to lớn đã đâm thẳng vào hang động cô, không kẽ hở.

Bất giác, Tịch Hiên run lên, miệng liền phát ra A! . Diệp Thiên Tân lúc này mới buông đôi môi cô ra, hôn khắp trên mặt cô, còn nói những lời làm cô phát ngượng.

Em thật mẫn cảm, vừa đụng một chút đã ra nhanh như thế.

A… đừng nói nữa! Tịch Hiên xấu hổ. Cô lấy hai tay bịch lại tai mình. Trời ơi, sao Diệp Thiên Tân có thể nói trắng trợn như thế. Hôm qua còn chưa thoả mãn sao? Hôm nay vừa sáng thức dậy lại ham muốn cô nữa? Cô sẽ không chịu nổi đâu.

Mà anh nào buông tha, lấy hai tay cô ra, lời nói còn đầy dục vọng hừng hực: Xem kìa… nơi đó của em thật yêu thích anh, đang bóp chặt anh.

Tịch Hiên nhắm nghiền mắt, cấm suy nghĩ đến lời anh nói, nhưng nó cứ xoay vòng vòng trong đầu cô.

Những cú luật động như bão của anh làm cô tê dại, mím môi kiềm nén những cảm giác tê tái khắp người.

Thích không? Giọng khàn đặc của Diệp Thiên Tân kèm theo tiếng thở đứt khúc.

Thích… Tịch Hiên không kiềm chế được sự yêu thích của ân ái này, cô liền thành thực khẽ nói có. Ôm chặt cổ anh, thân thể nhỏ bé mềm nhũn đung đưa theo nhịp thở.

Quả là một buổi sáng tốt đẹp để kích tình. Diệp Thiên Tân uy dũng như mảnh hổ đói khác, làm Tịch Hiên phải ngất xỉu mấy lần anh mới buông tha cho thân thể nhỏ bé của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận