Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Tâm nãy giờ im lặng, anh lườm Diệp Thiên Tân đến Mạc Tiểu Hạ khuôn mặt đang xấu hổ, xoa xoa cằm: “Tôi thấy cũng rất đẹp đôi.” Đúng là cậu ta rất đẹp đôi với cô gái đối diện, chứ không phải Tịch Hiên.

Những lời đối thoại của hai phù dâu Tịch Hiên điều nghe rõ từng câu từng chữ, như đâm vào lòng cô mấy nhát dao vậy. Đúng rồi, hai người họ rất đẹp đôi.

Cô nhìn Mạc Tiểu Hạ đang ngại ngùng ửng hồng khuôn mặt nhỏ nhắn kia, rõ là có tình cảm với Diệp Thiên Tân. Còn Diệp Thiên Tân, nhìn cô với ánh mắt mong chờ, đáy mắt còn có tia khó hiểu lướt qua, rồi vụt mất.

Anh mong chờ điều gì nơi cô? Lời đồng ý rằng anh và cô ấy đẹp đôi đúng không? Vậy cô sẽ giúp hai người toại nguyện, cô sẽ ghép hai người thành cặp đôi đẹp vào ngày cưới của Diệp Tuyết.

Không hiểu sao cô lúc này điềm tĩnh lạ thường, nở nụ cười không nhạt cũng không quá ngọt ngào, nhận định: “Ừ, Thiên Tân và Tiểu Hạ rất đẹp đôi.”

Sau đó, hai người phù dâu liền thao thao thêm vài lời với Mạc Tiểu Hạ. Chỉ có Mạc Tiểu Hạ là thở phào nhẹ nhõm, lời nói của Tịch Hiên có lẽ đã khẳng định được rằng cô ấy không có mối quan hệ nào với Diệp Thiên Tân cả, vậy là do cô quá đa nghi thôi.

Tịch Hiên cảm giác mình đã hết phận sự ở đây, liền đứng dậy, nói vài lời: “Tôi còn công việc bận, nên rời đi trước, mọi người ở lại vui vẻ.”

Lục Tâm cũng đứng dậy, anh bắt lấy tay Tịch Hiên, “Anh đưa em về.”

Lắc đầu, Tịch Hiên vội kéo tay Lục Tâm ra, cô mỉm cười: “Không cần.” Rồi cứ thế xoay người rời đi.

Chỉ có Diệp Thiên Tân chưa hoàn hồn vì lời nói của Tịch Hiên. Lòng anh đang rỉ máu, cô vẫn chưa yêu anh, trong suốt thời gian bên nhau, cô vẫn chưa chịu anh vào cuộc đời cô sao?

Lúc hoàn hồn lại, anh đã thấy Tịch Hiên bước đến gần cửa, liền đứng dậy, vội chạy theo.

Mạc Tiểu Hạ mím môi nhìn, rõ ràng là Diệp Thiên Tân vẫn còn tình ý với Tịch Hiên. Tại sao anh lại ngu ngốc đến thế? Cô cũng nên làm gì bây giờ, để có được tình yêu của anh?

Tịch Hiên bước ra đến cửa, không để ý đến xung quanh còn có ai, cô mặc kệ cho nước mắt mình rơi. Mà thật lạ, cô cũng chẳng hiểu sao lại rơi nước mắt thế này…

Ba Diệp đang nói chuyện cùng bạn, liền thấy bóng dáng Tịch Hiên đi đến, ông liền vui vẻ muốn giới thiệu cùng bạn mình về cô con dâu tương lai đang đi đến.

“Giáo sư Hà, khi nãy anh hỏi bạn gái Thiên Tân là ai đúng không?”

Giáo sư Hà gật đầu, “Đúng rồi. Khi nào anh giới thiệu cho tôi biết đấy.”

“Ha ha, không cần. Con bé đang đi đến kìa.”

Theo bàn tay ba Diệp chỉ, giáo sư Hà xoay nhìn. Quả là mỹ nhân, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tinh xảo, dáng đi yêu kiều như thế làm sao không bắt được Diệp Thiên Tân chứ? Lúc đầu ông còn tính giới thiệu con gái mình cho đứa con của giáo sư Diệp, bây giờ có lẽ không cần rồi. Phen này các học trò ở trường ông có phải đành ngậm ngùi khóc than vì nam thần Trùng Lâm có bạn gái.

“Mà thật kì lạ, sao con bé này lại khóc?” Giáo sư Hà ông đeo kính độ, nên càng đi gần đến, dù cô gái có cậm cụi nhìn dưới đất vẫn thấy vài giọt lệ trên mặt.

Ba Diệp cũng kinh ngạc nhìn, càng lúc càng rõ. Đúng rồi, Tịch Hiên sao lại khóc?

Chưa kịp hỏi, Tịch Hiên đã bước đến nơi ông và giáo sư Hà trước, gật đầu chào, còn lau đi nước mắt: “Xin lỗi ba Diệp, con có việc bận phải về trước.”

“Tiểu Hiên, tại sao con lại khóc?” Ba Diệp xót thương.

Lắc đầu, cô cười trừ, tìm đại lí do mà cô còn không biết vì sao mình lại khóc: “Con buồn vì phải xa Tuyết Tuyết…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận