Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba Diệp thở dài, ông tưởng Diệp Thiên Tân con trai ông lại làm gì Tịch Hiên phải đau lòng mà khóc chứ, vỗ lưng an ủi Tịch Hiên, ông cười: “Thì con mỗi tuần cứ về Diệp gia ăn tối, ba Diệp sẽ bắt Tiểu Tuyết về để gặp con.”

Tịch Hiên thấy lòng thanh thản đi ít nhiều, cô rất mến ba Diệp, nhưng có lẽ cũng chẳng được bao lâu nữa, khi ba Diệp biết cô và Diệp Thiên Tân nói dối, ắt lẽ ông sẽ giận cô rất nhiều.

Nắm lấy tay ông, đôi mắt cô đầy triều mến: “Ba Diệp yên tâm, con sẽ đến Diệp gia khi rãnh rỗi. Còn hiện tại, con có chút việc phải về trước…”

“À, không sao. Sáng đến giờ con cũng đã phụ Diệp Tuyết nhiều rồi, bây giờ con cứ về trước nghỉ ngơi.” Ba Diệp vui vẻ.

“Vậy con không làm phiền ba Diệp và bác đây, con xin tạm biệt trước.” Tịch Hiên cúi đầu chào tạm biệt ba Diệp và bạn ông, nở nụ cười yếu ớt.

Tịch Hiên cô vừa bước xuống bật thềm cuối cùng của nhà hàng, Diệp Thiên Tân cũng vừa bước ra đến cánh cửa sảnh tiệc, theo sau lưng anh thêm ba bốn người trai trẻ kéo anh về lại bữa tiệc.

Diệp Thiên Tân thở dài, đành quay đầu về bữa tiệc cưới vừa mới bắt đầu.

Tiếng mưa rơi càng lớn, lòng Tịch Hiên càng não nề.

Cô ngồi vào chiếc giường còn mang theo mùi Diệp Thiên Tân lẩn quẩn đâu đây mà ảm đạm. Nhìn qua cánh cửa kính kéo lớn, mưa trút đổ như nói hộ lòng cô vậy. Tắm rửa xong, cô ngồi thẫn thờ trên tay còn bản thiết kế dang dỡ, lại chẳng có chút tâm tình để vẽ.

Tịch Hiên ơi là Tịch Hiên, sau 7 năm mày lại rơi trúng lưới tình mất rồi. Mà lần này cũng lại đau thương như lần trước vậy, lại tổn thương là chính mày mà thôi. Vừa mới nhận thức được tình cảm lại phải dừng lại, thật buồn cười biết mấy.

Đã dặn lòng không nên động tâm cùng Diệp Thiên Tân, vậy mà lại vô tình để cậu ta lọt vào tim. Có lẽ bây giờ cậu ta đang rất vui vẻ với Mạc Tiểu Hạ xinh đẹp kia, chỉ có mày là ngồi đây ăn dấm chua vô vị.

Thở dài, Tịch Hiên buồn bã. Cô rời buổi tiệc đã gần một giờ, mà hiện tại chỉ hơn 8 giờ tối, không lẽ cô nên đi ngủ sớm, ngày mai lại bắt đầu công việc của riêng mình, còn Diệp Thiên Tân cô sẽ cùng cậu ta nói chuyện một lần, rồi huỷ giao kèo.

Nghe đến thôi lòng cô lại nhói. Cả nước mất uất ức khi tối cũng đã rơi vì cậu ta, cô thật là yếu lòng mà.

Ting.

Tiếng chuông cửa nhà cô luôn reo lên liên tục, làm cô có sợ hãi. Đã tối như thế này, còn ai đến tìm cô sao? Không lẽ trộm?

Mà lạ, cô càng im lặng tiếng chuông càng dồn dập, làm cô không khỏi tò mò. Thôi kệ, biết đâu là người quen đến tìm?

Bước xuống giường, cô lấy đại cây lau nhà làm vũ khí, rụt rè bước đến cửa. Cô hí mắt qua lỗ tròn nhỏ cánh cửa, chỉ thấy mỗi dáng người cao kia, rõ là đàn ông mà trong nom bộ vest khá quen thuộc.

Cô lật đầu óc suy nghĩ xem, bộ vest xám này cô đã từng nhìn thấy ở đâu thì tiếng chuông cửa lại reo lên liên hồi. Cô sợ cứ để tiếng chuông reo thế này làm phiền hàng xóm, thứ hai là hư chuông nhà cô mất, liền mở cửa.

Đập vào mắt cô là Diệp Thiên Tân, phía xa xa liền có sấm chớp một đường sáng, cộng thêm khuôn mặt anh đang sa sầm nghiêm trọng, cô bỗng dưng giật mình kinh sợ. Anh như thiên lôi đang tìm đến người cần trừng trị vậy!

“Thiên Tân, giờ này sao cậu còn đến…”

Tịch Hiên chưa nói hết, bị Diệp Thiên Tân ôm eo, khoá môi lại. Bàn tay còn lại của anh khoá chốt cửa xong, liền ôm cô vào phòng ngủ.

“Ưmmm, Thiên?” Tịch Hiên còn chưa hiểu điều gì xảy ra, Diệp Thiên Tân đã đẩy cô xuống giường, thân thể anh đè lên cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận