Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời của Tịch Hiên ong ong vào đầu Diệp Thiên Tân anh, nó còn đau đớn cả hơn lúc phải rời khỏi cô để đi đến nước Anh xa xôi bảy năm trời. Thì ra, ngay từ lúc đầu toàn là anh vọng tưởng với tình yêu này. Thì ra, cô chưa hề muốn cùng anh trở thành một đôi yêu nhau thật sự, chưa hề xem trọng anh thành một người có thể che chở và yêu thương cô.

Bật cười, cười vì sự ngu ngốc của mình, Diệp Thiên Tân anh hỏi Tịch Hiên một câu cuối: “Thế Hiên có từng nghĩ, sẽ để tình cảm vào giao kèo này?”

Nhắm nghiền mắt, cô hít thở mạnh mấy lần, xong mới nhìn anh bằng đôi mắt vững vàng ý nghĩ, lắc đầu: “Không, tôi không muốn để chuyện tình cảm sẽ lấn át công việc.”

Công việc? Thì ra cô chỉ xem tình cảm anh là công việc. Diệp Thiên Tân càng chua chát trong lòng. Anh xoay người xuống đất, lấy lại bộ vét rồi xoay người về phòng tắm.

Năm phút sau, chỉnh trang, anh bước ra nhìn cô một lần cuối. Cô vẫn ngồi trên giường với tấm chăn quấn ngang người, nhìn anh với đôi mắt khó hiểu.

Vội bước lại gần cô, anh hôn vào trán cô một cái, nhỏ nhẹ nói: “Hiên ngủ ngon.” Rồi xoay người rời khỏi căn chung cư của cô.

Trợn mắt, Tịch Hiên không hiểu Diệp Thiên Tân có ý như vậy là sao? Cô thẫn thờ đến suốt mười hai giờ đêm, mệt mỏi mới chìm vào giấc ngủ.

Tiếng tí tách kim giây của chiếc đồng hồ điện tử cứ phát lên, báo cho Tịch Hiên cô biết đã ngồi suốt trong xe hơi mình hơn nửa tiếng, đã 7 giờ 45 phút tối.

Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào căn nhà ba tầng, hai khung cửa sổ phát sáng, báo hiệu có người ở nhà.

Lưỡng lự đã hơn nửa tiếng, hai chân cô lại nhắc không nổi để mà xuống xe, đem cho cái người đàn ông vô lương tâm suốt hai tuần nay không liên lạc cùng cô quà của mẹ mình đem từ đảo Hải Sơn trở về. Hai tuần chẳng lấy một cuộc gọi, không một tin nhắn, dường như cậu ta đã chắc chắn việc cùng cô không mối quan hệ nào nữa. Chật! Chính mình là người đã kiên quyết với việc này thế mà giờ đây lại hối hận vô cùng.

Mím môi, hít thở sâu một phát, cô mở cửa cánh xe, đưa chân trái bước xuống trước cùng lúc chiếc xe BMW trắng của Diệp Thiên Tân vừa chạy ra khỏi cổng nhà. Vì là xe cô núp ở góc cây cách xe nhà cậu ta khoảng hai mươi bước chân, dĩ nhiên là cậu ta sẽ không thấy cô.

Hai bàn tay cô rất tự nhiên, đóng cửa xe lại, lên ga và chạy theo.

Đến khi tỉnh táo lại, cô đã dừng trước nhà hàng Jecos 5 sao. Biện minh cho đầu óc dạo này không minh mẫn của mình là chỉ đi theo cậu ta đưa quà mẹ mình tặng, xong sẽ về ngay lập tức.

Vừa bước vào khuông viên ngoài trời nhà hàng cô đã thấy được chỗ ngồi của Diệp Thiên Tân, thêm cả… Mạc Tiểu Hạ và cùng một người cũng tham dự hôm hôn lễ Diệp Tuyết, đó là hiệu trưởng trường Trùng Lâm cũng là chú của Mạc Tiểu Hạ.

Miệng lưỡi cô khô khốc, bàn tay nắm lấy túi xách đựng quà tặng của mẹ mình cũng bắt giác nắm chặt. Cô muốn quay người rời đi, rất muốn, nhưng chân lại có như dính kẹo mạch nha, cứ dậm tại chỗ. Cô biết rằng cậu ta đang rời bỏ mình để đến với tình yêu đích thực của cậu ta, thế mà lòng vẫn dâng lên niềm chua chua khó chịu.

Thì ra, hai tuần nay cô nhất quyết dặn với lòng là không liên lạc với cậu ta cho đến khi cậu ta liên lạc trước với mình là ý đúng.

Nhà hàng lúc nào cũng đông chật khách, chẳng ai thèm để ý đến cô gái đang đứng như trời trồng, xinh đẹp mà khuôn mặt lại trắng bệch, như chẳng còn tí máu.

Cô không biết mình đứng đã bao lâu, đến khi vài thực khách xung quanh nhìn đến mình với ánh mắt tò mò, cô liền nuốt nước bọt, nở nụ cười xã giao, cũng liếc đến bàn ăn của Diệp Thiên Tân chỉ còn lại cậu ta và Mạc Tiểu Hạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận