Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết tại sao, nhìn nụ cười cậu ta có chút gượng. Mà cô cũng không muốn suy nghĩ thêm, liền xoay người rời đi.

Diệp Thiên Tân có cảm giác không yên trong lòng, anh liền ngó nhìn xung quanh, cuối cùng là không thấy gì khác lạ, liền thu mắt lại. Chắc là do anh quá đa nghi, không hiểu sao anh cứ nhìn thấy Tịch Hiên quanh quẩn đâu đây, rất gần anh.

Lúc nào nụ cười cũng nở trên môi anh, chỉ có điều không phải người anh thương yêu thì vẫn là nụ cười xa cách, lạnh nhạt. Đối với Mạc Tiểu Hạ trước mắt mình cũng vậy, cũng chỉ là lạnh nhạt.

Anh nể hiệu trưởng nên đến đây, cũng sẽ như nói rõ ràng mọi chuyện, về việc từ chối làm giảng viên trường Trùng Lâm, cũng như là Mạc Tiểu Hạ. Anh không phải con nít lên ba mà không biết được ý đồ của hiệu trưởng khi giả vờ bận chuyện rời đi trước, để anh và cô với không gian riêng ngột ngạt này. Ánh mắt cô như ánh mắt của Diệp Thiên Tân anh năm 18 tuổi, là ánh mắt ngây ngô của tình yêu đầu đời vừa đến.

Hai hôm sau, Tịch Hiên nhận được cuộc gọi từ Diệp Thiên Tân, cô bật chế độ im lặng, đầu cắm vào bản thiết kế nên đã bỏ lỡ hơn 10 cuộc gọi.

Đến lúc trưa, cô uể oải cầm lấy điện thoại điện một cuộc gọi đến khách hàng thân thiết, thì đập vào mắt đã là những cuộc họi nhỡ của Diệp Thiên Tân và ba tin nhắn.

Tôi muốn nói chuyện với em, nghe máy đi.

Tịch Hiên, em nghe máy đi.

Đừng bướng bỉnh nữa, được không?

Tịch Hiên cô nhìn những dòng chữ trên màng hình mà cứ đắn đo, có nên gọi lại cho cậu ta? Mà cậu ta tìm mình làm gì?

Điện thoại lại reo, là Diệp Thiên Tân gọi đến.

Cô giật mình xém làm rớt điện thoại, liền thầm mắng mỏ tên đầu xỏ này một tiếng, cuối cùng là lưỡng lự, chưa đầy hai giây cô nhấn nút nghe.

Đầu dây bên giọng nam tính của Diệp Thiên Tân đầy lo lắng, Sao em lại không nhắc máy?

Để tỏ ra mình cứng cỏi, Tịch Hiên trả lời lạnh nhạt, Không phải bây giờ tôi đã nhắc máy rồi sao?

Diệp Thiên Tân có chút đau lòng, giọng điệu Tịch Hiên như chẳng muốn nghe điện thoại anh vậy, Hiên… Tịch Hiên, tối nay em có rãnh không? Để làm gì?

Anh muốn nói chuyện cùng em.

Nhăn mày, Tịch Hiên cô nghĩ cô và anh như thế này không phải kết thúc rồi sao? Thế mà lòng cô lại nhộn nhạo, muốn gật đầu cái cụp đồng ý.

Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại được sao? Tôi rất bận. Cô nói dối, cô đang nói dối. Cô muốn gặp anh, rất muốn.

Thở dài, Diệp Thiên Tân anh nhẹ giọng, Anh rất muốn gặp em.

Lời nói anh như đã đá động đến lí trí sắt đá cuối cùng của Tịch Hiên. Nói cô không mềm yếu là dối, chỉ là một lời nói như thế này, cô muốn quăn bỏ hết tất cả mà chạy đến bên anh, chỉ có điều… cô không muốn mình sống trong ảo tưởng này nữa, cô mệt mỏi vì suy nghĩ mãi đến anh, đến mối quan hệ này.

Mím môi, cô suy nghĩ đến đây lại thấy khó thở, như có vật nặng trăm tấn đè lên trái tim của mình, Muốn gặp tôi làm gì? Có phải muốn nói đến giao dịch giữa tôi và cậu?

Ừ, chính xác là vậy. Diệp Thiên Tân không hiểu ý khác trong lời nói của Tịch Hiên, anh gật đầu.

Anh muốn phá bỏ giao dịch giữa anh và cô, chính thức trở thành một đôi yêu nhau thật sự. À không, anh đã dành hết hai tuần chuẩn bị màng tiệc bất ngờ dành cho cô, thế nên hôm nay giá nào anh cũng sẽ bắt cô đến.

Như một nhát dao chí mạng đâm vào ngực, Tịch Hiên cười khổ. Đã biết sẽ có kết quả này, thế mà vẫn đem một tia hy vọng vào. Diệp Thiên Tân chẳng là cậu nhóc 18 tuổi yêu cô nữa, cậu ta đã 25 tuổi và tình yêu móc xì đó cũng vào quên lãng mất rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận